Địa điểm ăn tối là ở phố thương mại Văn Đỉnh.
Từ khi xây xong vào năm 2010, phố thương mại Văn Đỉnh đã nhanh chóng trở thành khu mua sắm sầm uất nhất quanh đây.
Nơi này không chỉ bao quanh ba trường đại học là Học viện Khoa học Kỹ thuật Kim Lăng, Đại học Hàng hải và Học viện Hiểu Trang, mà còn thu hút lượng lớn người từ các khu dân cư, chung cư và tòa nhà văn phòng lân cận. Có thể nói là người qua kẻ lại tấp nập vô cùng.
Đang đúng dịp khai giảng nên nơi này lại càng thêm náo nhiệt, nhìn từ xa chỉ thấy toàn người là người.
Tần Thủ không vội dẫn đại tiểu thư đi ăn ngay. Hắn thong thả đi theo dòng người, quan sát các cửa hàng ăn uống rồi đối chiếu với những thông tin đã nghe ngóng được từ trước.
Có lẽ nhiều người đã đoán ra, mục đích của hành động này chính là để chuẩn bị cho việc xây dựng nền tảng giao đồ ăn.
Có câu nói rất hay: Con người tốt nhất đừng mù quáng làm những việc vượt quá tầm hiểu biết của mình.
Dù Tần Thủ là người trọng sinh, nắm rõ xu hướng tương lai đến mức không ai sánh bằng, nhưng rốt cuộc hắn vẫn chưa từng tự tay kinh doanh, cũng chẳng mấy am hiểu về các ngành nghề khác.
Thế nên để ăn chắc, bước đầu khởi nghiệp bắt buộc phải chọn lĩnh vực mà mình quen thuộc.
Sở dĩ hắn chọn giao đồ ăn - một ngành nghề đang bắt đầu phất lên,
Chung quy cũng chỉ vì một chữ: Tiền!
Thứ nhất, giai đoạn đầu chỉ cần phát triển trang web là được, không giống như làm xe đạp công nghệ hay mở quán cà phê, ngay từ đầu đã phải đắp vào một khoản vốn không nhỏ.
Thứ hai, áp lực vận hành tương đối nhỏ, không cần phải nhức đầu lo ba cái việc lặt vặt như bảo trì xe cộ, chuỗi cung ứng hay nghiên cứu sản phẩm mới.
Hơn nữa, hiện tại mức độ chuộng cà phê của người dân trong nước vẫn chưa cao, mạng 4G cũng chưa phổ biến, thời cơ cho hai ngành kia vẫn chưa thực sự chín muồi.
Quan trọng nhất là...
Theo ký ức kiếp trước, ngọn lửa chiến tranh giữa Ele.me và Meituan trong năm nay tạm thời vẫn chưa lan tới khu vực quanh Văn Đỉnh.
Chỉ cần Tần Thủ tranh thủ phát triển nền tảng đến một quy mô nhất định, ráng trụ được tới năm sau khi các ông lớn tư bản như Ali, Baidu nhảy vào cuộc, hắn sẽ có cơ hội rất lớn để bán lại với giá hời.
"Giá mà mình được trọng sinh sớm hơn một năm thì tốt biết mấy..."
Tần Thủ có chút tham lam nghĩ bụng.
Với sự hiểu biết của hắn về ngành giao đồ ăn, chỉ cần cho hắn thêm một năm để phát triển, chưa biết chừng hắn đã có thể đọ sức sòng phẳng với Meituan và Ele.me.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn lại thấy chuyện đó không khả thi.
Trọng sinh sớm hơn một năm thì hắn vẫn đang học lớp 12, chẳng lẽ lại bỏ học chạy ra ngoài khởi nghiệp...
Mà khoan, nếu trọng sinh về năm lớp 12 thì với kiến thức hiện tại làm sao hắn thi đỗ đại học được nữa, khéo khi cũng chỉ còn mỗi con đường bỏ học đi khởi nghiệp thôi...
Ngay lúc suy nghĩ của Tần Thủ đang bay xa tít tắp, một giọng nói lành lạnh vang lên kéo hắn về thực tại.
"Tần Thủ, tôi đói rồi."
"À... Xin lỗi bạn học Khương nhé, tôi đưa cậu đi ăn ngay đây!"
Tần Thủ toát mồ hôi hột, sao hắn lại quên khuấy mất vị kim chủ của mình thế này.
Nhận ra ngay phía trước chính là quán Gà Om Lão Triệu kiếp trước mình hay ăn, hắn liền lật đật bước lên trước dẫn đường.
Nhắc đến gà om, năm 2013 món này đã có xu hướng bùng nổ, thương hiệu dẫn đầu là Gà Om Dương Minh Vũ mở chi nhánh mọc lên như nấm.
Còn Gà Om Lão Triệu lại không phải quán nhượng quyền, chỉ là một tiệm ăn nhỏ mở ra để đu trend. Nhờ khẩu phần nhiều và hương vị thơm ngon mà mãi cho đến trước khi hắn trọng sinh, quán này vẫn chưa dẹp tiệm.
Tuy nhiên, tình cảnh hiện tại của Gà Om Lão Triệu lại chẳng được đắc ý như sau này.
Theo thông tin Tần Thủ thăm dò được, Gà Om Lão Triệu là quán mới mở từ học kỳ trước.
Do vị trí không mấy đắc địa, lúc mới khai trương chất lượng món ăn lại không ổn định khiến ấn tượng ban đầu của nhiều khách hàng khá tệ, nên nửa đầu năm quán chỉ hoạt động ở mức duy trì cầm chừng.
Điều này đối với Tần Thủ mà nói chắc chắn là một tin vui.Nền tảng giao đồ ăn hiện nay vẫn còn là một khái niệm rất mới mẻ, huống hồ người khởi nghiệp lại là sinh viên trẻ, nên gần như rất khó giành được sự tin tưởng của các chủ quán.
Ít nhất thì những quán đang làm ăn phát đạt, khi chưa thấy hiệu quả thực tế, khả năng cao là sẽ không chịu tham gia.
May mà Tần Thủ cũng chẳng mong một bước lên mây. Ý định ban đầu của hắn chỉ là xây dựng vài quán kiểu mẫu trước, sau đó dùng sức hút từ những quán này để kéo các chủ quán khác nhảy vào cuộc.
Gà Om Lão Triệu cực kỳ thích hợp để làm cái tên kiểu mẫu này.
Bước vào trong, quán rộng chừng 40 mét vuông, bài trí đơn giản nhưng rất sạch sẽ, lúc này đang có năm sáu vị khách ngồi ăn.
Nhìn qua thì buôn bán có vẻ cũng tàm tạm, nhưng nếu đem so với những quán ăn bọn họ đi ngang qua lúc nãy thì đúng là lép vế thấy rõ.
"Hai cháu muốn gọi..."
Một dì trung niên bước ra đón khách, vừa nhìn rõ cách ăn mặc của Khương Thanh Ly thì hơi sững lại.
Gương mặt xinh đẹp lạnh lùng, khí chất sang trọng đài các, chiếc váy công chúa cầu kỳ lộng lẫy, cùng chiếc đồng hồ đeo tay nhìn qua đã biết giá trị không hề nhỏ...
Đại tiểu thư cỡ này chẳng phải nên tới mấy nhà hàng sang trọng sao, cớ gì lại ghé vào cái quán nhỏ xíu của bà thế này?
Những vị khách xung quanh cũng bị thu hút sự chú ý, không kìm được mà liếc nhìn hết lần này đến lần khác.
Tần Thủ mỉm cười, tự nhiên kéo ghế ngồi xuống rồi gọi: "Dì ơi, cho cháu hai phần gà om đặc trưng của quán nhé."
Hắn chẳng hề lo lắng chuyện Khương Thanh Ly sẽ phật ý hay thấy gượng gạo.
Kiếp trước, cậu bạn cùng phòng chuyên lo bữa sáng cho đại tiểu thư từng kể với hắn, cô nàng rất thích những quán ăn nhỏ bình dân, gần gũi thế này, đồ ăn càng cao cấp cô lại càng không hứng thú.
Quả nhiên, Khương Thanh Ly không nói lời nào, chỉ vén nhẹ tà váy rồi ngồi xuống phía đối diện.
Món gà om vốn nổi tiếng với tốc độ lên món cực nhanh. Chỉ một lát sau, hai thố gà om thơm nức mũi đã được bưng ra.
Tần Thủ nếm thử một miếng, hương vị quả thực rất ngon, ăn đứt mấy loại thịt vụn hay mấy gói đồ ăn chế biến sẵn giá rẻ sau này.
Nhìn là biết Khương Thanh Ly cũng rất thích, cô ăn hết hơn nửa bát, đôi môi đỏ mọng như quả anh đào còn dính chút dầu mỡ bóng loáng.
Tần Thủ rất biết ý đưa sang một tờ khăn giấy, vừa vẫy tay gọi dì chủ quán tới tính tiền vừa hỏi:
"Dì ơi, cho cháu hỏi ông chủ có ở quán không ạ? Cháu muốn bàn chút chuyện làm ăn với chú ấy."
"Có đây, tôi đây!"
Lúc này khách trong quán đã về hết, một người đàn ông trung niên đeo tạp dề đứng ở cửa bếp, đang nhíu mày nhìn ra ngoài đường với vẻ trông ngóng.
Vừa nghe vị "đại thiếu gia" Tần Thủ cất lời gọi, gã lập tức lật đật chạy tới.
Đúng vậy, gã đã nhầm Tần Thủ thành một tên phú nhị đại đang dẫn bạn gái đi trải nghiệm cuộc sống bình dân.
Đừng thấy Tần Thủ ăn mặc giản dị, điện thoại đang dùng cũng chỉ là con iPhone 4, nhưng cứ nhìn dáng vẻ của Khương Thanh Ly là đủ biết thân phận của cậu trai này không thể coi thường.
Người bình thường làm sao có thể quen được cô bạn gái xinh đẹp như công chúa thế này chứ?
Hơn nữa, phong thái của Tần Thủ cũng chẳng giống một sinh viên bình thường chút nào, rõ ràng là đang cố tình khiêm tốn giấu giếm thân phận đây mà.
"Tôi chính là Triệu An, chủ quán Gà Om Lão Triệu đây. Cậu thanh niên, cậu muốn tìm tôi bàn chuyện làm ăn gì thế?"
Triệu An vừa nghi hoặc lại vừa kích động, lẽ nào vị đại thiếu gia này nhắm trúng công thức làm gà om của gã, định vung tay chi hẳn 5 triệu tệ để mua lại cái quán này sao?
Tần Thủ chẳng thể ngờ Triệu An đã ở cái tuổi này rồi mà vẫn còn hay mơ mộng như thế, hắn đi thẳng vào vấn đề: "Dạo này cháu đang chuẩn bị xây dựng một nền tảng giao đồ ăn, muốn mời chú Triệu đây cùng tham gia..."
"Nền tảng giao đồ ăn?"
Triệu An nghệt mặt ra, đầu đầy dấu chấm hỏi.
Gã biết vụ gọi điện thoại đặt đồ ăn, cũng biết có sinh viên hay đặt hàng qua QQ, nhưng "nền tảng giao đồ ăn" lại là cái trò mới mẻ gì nữa đây?Khương Thanh Ly cũng thấy tò mò, đôi mắt sâu thẳm như nước mùa thu nhìn về phía chú "Pokémon" của mình.
Tần Thủ vẫn giữ vẻ bình thản, từ tốn giải thích: "Nói nôm na thì nền tảng giao đồ ăn là một trang web do cháu lập ra để gom tất cả các cửa hàng như của chú lại, tạo thành một khu phố ẩm thực trên mạng.
Khi nào khách muốn gọi đồ ăn thì chỉ cần vào trang web, thoải mái lướt chọn món ngon y như đang đi dạo phố ngoài đời thực vậy..."
Tần Thủ cặn kẽ phân tích những ưu điểm của nền tảng giao đồ ăn.
So với kiểu làm ăn lẻ tẻ nhận đơn qua điện thoại truyền thống, hay mô hình hộ gia đình gom khách qua nhóm QQ, nền tảng giao đồ ăn rõ ràng chuyên nghiệp và hiệu quả hơn rất nhiều.
Chẳng hạn như có thể đẩy mạnh quảng cáo, tiếp cận được lượng khách hàng đông đảo hơn hẳn.
Hay như trong giờ cao điểm, tốc độ xử lý đơn hàng sẽ nhanh hơn, giảm thiểu tối đa tình trạng nghẽn đơn hoặc làm nhầm món.
Hoặc như việc đào tạo đội ngũ shipper giao hàng chuyên nghiệp, vừa an toàn lại vừa nhanh chóng...
Từng ưu điểm đưa ra nghe mà rạo rực cả người, ngay cả Khương Thanh Ly cũng chăm chú lắng nghe, chứ đừng nói tới kẻ đang khát tiền đến phát cuồng như Triệu lão bản.
Gã thậm chí còn có ảo giác như đang quay lại cái thời bị lừa vào đường dây đa cấp năm nào.
Cơ mà, vị đại thiếu gia nhà giàu thế này chắc chẳng đến mức đi làm kẻ lừa đảo đâu nhỉ?
Nhận ra Triệu lão bản đã bắt đầu động lòng, Tần Thủ bèn bồi thêm một câu:
"Mô hình này không phải do cháu tự nghĩ ra đâu, bên Ma Đô người ta đã cực kỳ thịnh hành rồi. Rất nhiều cửa hàng nhờ vậy mà doanh số tăng gấp vài lần, thậm chí là vài chục lần.
Nếu chú Triệu không tin, chú có thể tự lên mạng tìm hiểu hoặc nhờ bạn bè bên đó hỏi thăm thực tế xem sao..."
"Thật á?"
Mắt Triệu lão bản sáng rực lên, trái tim đập thình thịch liên hồi.
Gã chẳng dám mơ tăng gấp vài chục lần, chỉ cần doanh thu tăng gấp bốn gấp năm thôi là gã đã phất to rồi!
Tần Thủ gật đầu: "Đương nhiên là thật rồi. Thế nhưng để đạt được mục tiêu này, có lẽ chú Triệu cần phải đồng ý với cháu vài điều kiện đã..."
Đòi tiền à?
Như bị dội một gáo nước lạnh vào bầu nhiệt huyết đang sôi sục, ánh mắt Triệu lão bản lập tức tỉnh táo hẳn ra.