Cuối cùng, Tần Thủ vẫn giơ cao ngọn cờ rời đi cùng Khương Thanh Ly dưới ánh mắt quái dị của Dương Linh Linh và Trương Hiểu Yến.
Thật sự không liên quan gì đến việc thêm năm mươi tệ thù lao cho Khương Thanh Ly đâu.
Nguyên nhân chủ yếu là mang theo vị đại tiểu thư quý khí bức người này rất có thể sẽ giúp ích cho công việc buổi tối.
Ra khỏi ký túc xá nữ, Tần Thủ mua xong chăn nệm rồi xách vali đến ký túc xá nam. Một ông lão đang ngồi ở cửa uống trà đọc báo.
"Bác ơi, cháu là tân sinh viên ở phòng 606, tên Tần Thủ. Cho cháu hỏi bác họ gì ạ?"
"Tần gì cơ?"
Bác Đổng bảo vệ ngẩng đầu đẩy gọng kính lão, tiện tay nhận lấy điếu thuốc Tần Thủ đưa tới, nghi ngờ không biết tai mình có vấn đề hay không.
Thời buổi này còn có người tên là "Cầm Thú" sao?
(Từ "Tần Thủ" 秦守 và "Cầm Thú" 禽兽 trong tiếng Trung phát âm gần giống nhau).
"Tần Thủ ạ, 'Thủ' trong bảo vệ đất nước ấy bác."
Tần Thủ đã quen với việc bị người khác hiểu lầm, kiên nhẫn giải thích.
Bác Đổng này không hề đơn giản, ông có một người con trai làm Chủ nhiệm Trung tâm Hướng dẫn Sinh viên, tranh thủ kéo gần khoảng cách, biết đâu sau này lại dùng đến.
"Thì ra là thế, bác họ Đổng, cháu cứ gọi bác là bác Đổng..."
Bác Đổng bừng tỉnh đại ngộ cười cười, nhưng vẫn thấy sai sai.
Rốt cuộc là cặp bố mẹ kỳ dị đến mức nào mới đặt cho con trai cái tên như vậy chứ.
Phía sau, khóe môi vị đại tiểu thư thanh lịch lạnh lùng cũng hơi khẽ nhếch lên, hình như vừa mới phát hiện ra tên của con Pokémon mới thu phục lại có "nội hàm" đến thế.
Tần Thủ đối với chuyện này chỉ có thể cảm thán: Hai người này kiến thức còn nông cạn quá.
Nếu biết tên mấy thằng bạn cùng phòng mới của hắn, họ sẽ thấy cái tên này của hắn cũng chỉ thuộc dạng bình thường thôi.
Tán gẫu vài câu kéo gần quan hệ xong, Tần Thủ bảo Khương Thanh Ly cứ đứng dưới lầu chờ, một mình hắn tay xách nách mang đi lên tầng.
Dù sao cũng ở tầng 6, người bình thường leo một hơi đúng là thoi hóp.
Thế nhưng đối với Tần Thủ mà nói, chút hao tổn này đến khởi động còn chẳng bằng, dù xách đồ đạc lỉnh kỉnh mà mặt vẫn không đỏ, thở vẫn không gấp.
Cửa phòng 606 đang mở toang, bên trong trống quơ trống hoắc đầy bụi bẩn, xem ra mấy ông bạn phòng vẫn chưa tới.
Đại tiểu thư còn đang đợi ở dưới nên tạm thời chưa có thời gian dọn dẹp, Tần Thủ đặt đồ đạc xuống rồi quay người đi xuống lầu.
Trên đường xuống lầu, các sinh viên đi ngang qua liên tục thốt lên lời kinh ngạc.
"Sứu~ Bạn nữ lúc nãy xinh đẹp xịn sò thật đấy, tớ còn chẳng dám lại gần bắt chuyện..."
"Hừm, ước gì tớ có cô bạn gái như thế, cho tớ ăn cơm mềm 10 năm tớ cũng nguyện ý!"
"Tớ nguyện ăn 20 năm!"
Tần Thủ lắc đầu cười thầm, cũng chẳng lấy làm lạ.
Khương Thanh Ly vốn dĩ đã có nền tảng sắc đẹp của hoa khôi, cộng thêm khí chất thanh lịch lạnh lùng lại càng ghi thêm nhiều điểm.
Chưa kể trang phục phối đồ sang chảnh tinh tế nhìn qua là biết tiểu thư nhà giàu, mấy cậu thiếu niên thanh xuân hừng hực sao mà kiềm chế nổi nhịp tim đập loạn.
Quay lại tầng một, từ xa đã nhìn thấy Khương Thanh Ly lặng lẽ đứng ở cửa, người qua đường chẳng ai dám đến gần.
Nhưng Tần Thủ thì dám!
"Bạn học Khương, chúng ta đi thôi."
"Ừm."
Khương Thanh Ly thản nhiên gật đầu, xách túi đi theo Tần Thủ rời khỏi ký túc xá trong ánh mắt than ngắn thở dài của đám sinh viên.
Bên ngoài trời đã về chiều, ánh hoàng hôn phủ kín khuôn viên trường.
Tần Thủ lâu ngày mới thấy lại khung cảnh tuyệt đẹp này, bước chân bất giác chậm lại đôi phần, trong lòng cảm thán đúng là thời gian thấm thoắt thoi đưa, đời người chẳng thể hai lần thắm lại.
Nhưng may sao, hắn thì có.
Đến gần cổng trường, các gian hàng đón tân sinh viên đều đã thu dọn xong, thay vào đó là từng tốp sinh viên ra ngoài kiếm đồ ăn.
Cô bạn gái cũ Lý Tư Vũ cũng nằm trong số đó.
Hôm nay dưới sự đồng hành của bố mẹ, cô ta hoàn thành thủ tục nhập học xong rồi đi dạo quanh trường, lúc này cả nhà đang chuẩn bị đến Phố thương mại Văn Đỉnh được giới thiệu để ăn tối.
Thế nhưng vừa tới cổng trường, mẹ của Lý Tư Vũ - bà Châu liền nhìn thấy một kẻ mà bà ta chẳng muốn gặp lại chút nào.
Tần Thủ!
Đã vậy bên cạnh Tần Thủ lại còn có một cô gái đẹp đến vô lý, nhìn cách ăn mặc ăn diện là biết không phải người bình thường.
Đây còn là cái thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi trong ký ức sao?
Lý Tư Vũ cũng có chút không thể tin nổi, cô hiểu rõ hoàn cảnh của Tần Thủ như lòng bàn tay, theo lý thì ở Kim Lăng hắn làm gì có bạn bè nào chứ.
"Tần Thủ, cô gái này là ai!"
"Hóa ra là Tư Vũ cùng chú bác, đây là bạn học mới quen của tôi, cùng ra ngoài ăn bữa cơm."
Tần Thủ dĩ nhiên cũng nhìn thấy gia đình Lý Tư Vũ, vốn định gật đầu chào rồi đường ai nấy đi, chẳng ngờ Lý Tư Vũ tật cũ khó dời lại chạy tới hạch hỏi.
Đáng tiếc, bây giờ không phải buổi tối, xung quanh lại đông người, không tiện ra tay dạy dỗ.
Lý Tư Vũ nghe vậy mới trút được gánh nặng trong lòng, cô đã bảo Tần Thủ làm sao giấu cô hẹn hò lén lút được cơ chứ, chẳng phải con hồ ly tinh Tô Dữu cũng chỉ là nhặt lại đồ thừa của cô thôi sao.
Tuy nhiên cô gái này xinh đẹp quá mức, cần cảnh giác thì vẫn phải cảnh giác.
Đợi đến khi cô đuổi được con hồ ly tinh kia đi rồi quay lại chiếm vị trí chính thất, việc đầu tiên là phải xiết chặt vòng kim cô cho anh bạn trai cũ, tránh để người khác thừa cơ đập chậu cướp hoa.
"Tần Thủ, bọn tôi cũng đang định ra ngoài ăn tối, hay là đi chung đi."
"Hả?"
Lời mời đột ngột của Lý Tư Vũ không chỉ khiến Tần Thủ bất ngờ mà ngay cả bố Lý cũng phải ngoái nhìn.
Con gái mình bị trúng tà à?
Nhưng nghĩ đến con gái một mình đi học xa nhà chân ướt chân ráo, dù sao cũng từng có tình cảm tốt đẹp với Tần Thủ, bố cô cũng hùa theo:
"Tần Thủ cháu đừng khách khí với chú bác, chú còn đang tính nhờ cháu ở đại học chiếu cáo Tư Vũ một chút đây..."
"Cháu xin lỗi chú Lý, buổi tối cháu còn có việc bận, để lần sau chắc chắn ạ."
Tần Thủ chẳng có hứng thú xã giao đãi bôi với nhà họ Lý, dứt khoát từ chối rồi dẫn Khương Thanh Ly rời đi.
Sắc mặt Lý Tư Vũ sa sầm lại nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Cô đã chuẩn bị tâm lý bị từ chối từ trước rồi, dù sao cũng là cô có lỗi trước.
"Không sao hết, chặng đường phía trước còn dài lắm, Tần Thủ anh không thoát khỏi lòng bàn tay tôi đâu!"
Lý Tư Vũ xốc lại tinh thần, chỉ cần nghĩ đến cảnh con hồ ly tinh kia đau đớn đứt ruột đứt gan, khóc lóc thảm thiết là cô lại hừng hực động lực.
Lần này cô nhất định phải gỡ lại thể diện!
Bố Lý thì thở dài lắc đầu, đến tận bây giờ ông vẫn chưa hiểu nổi tại sao Tần Thủ lại đột ngột thay lòng đổi dạ, lại còn kiên quyết vạch rõ ranh giới với con gái mình như thế.
Chẳng lẽ con gái mình lén lút cắm sừng người ta?
Mẹ Lý - bà Châu không hề nhận ra sự thay đổi biểu cảm của hai cha con, chỉ cảm thấy Tần Thủ cố tình diễu võ dương oai trước mặt bà.
Cứ như thể đang bảo rằng hắn thích thì tùy tiện cũng tìm được cô gái giỏi giang xinh đẹp hơn để yêu đương, chẳng thèm đái hoài gì đến con gái nhà bà.
"Vênh váo cái gì mà vênh váo, tưởng sinh viên giỏi với tiểu thư nhà giàu thực sự coi trọng mày chắc? Sau này bị đá thì tha hồ mà khóc!"
Lý Tư Vũ: ?
Mẹ, ý mẹ là sao?
Hóa ra chỉ có loại hàng như con mới coi trọng Tần Thủ à?