Gần năm giờ chiều, nắng vẫn còn gay gắt lắm.
Tần Thủ vào trường dạo một vòng, loáng cái đã tìm thấy điểm đón tiếp của khoa mình.
Cố vấn học tập của khoa Marketing tên là Trương Tĩnh Như, tầm hăm tư hăm lăm tuổi, mới làm cố vấn lần đầu.
Vừa nhập thông tin, cô vừa cẩn thận dặn dò đủ thứ cần lưu ý, sau đó mới ra hiệu cho các tình nguyện viên chực chờ sẵn đưa tân sinh viên về ký túc xá.
“Để anh! Em Thanh Ly, anh rành đường trong trường nhất, để anh dẫn em đi nhé.”
“Để tôi mới đúng, ký túc xá của em Thanh Ly ở tận tầng năm, Trương Dương với cái thân hình nhỏ thó của ông thì xách nổi hành lý không đấy?”
“Mấy ông đừng tranh nhau nữa, giữ phong độ đàn anh chút đi. Để công bằng, hay là cứ để tôi miễn cưỡng đi giúp cho...”
Mấy gã đàn anh cùng khoa ai nấy đều cực kỳ xông xáo. Dù biết bản thân chẳng có mấy cơ hội tán đổ cô em khóa dưới sang chảnh này, nhưng được nói thêm vài câu cũng hời chán.
Hơn nữa, nhỡ đâu...
Cố vấn Trương Tĩnh Như cạn lời với mấy gã ma cũ đang nháo nhào rớt liêm sỉ này, vừa định lên tiếng dẹp loạn.
Đã thấy Khương Thanh Ly mặt không đổi sắc, từ tốn rút một tờ một trăm tệ từ chiếc ví hàng hiệu ra.
“Tần Thủ, tôi muốn cậu đưa tôi về ký túc xá.”
“Có ngay!”
Có tiền mà không kiếm thì đúng là đồ ngu, đằng nào cũng tiện đường, chẳng tốn bao nhiêu công sức.
Thấy Tần Thủ định dẫn Khương Thanh Ly đi thật, ba gã đàn anh đang tranh nhau bỗng ngơ ngác, chưa kịp loát tình hình.
Tình huống gì đây?
Đàn anh miễn phí thì không xài, lại đi tốn tiền thuê một thằng lính mới tò te chưa thuộc đường? Tiền nhiều quá không có chỗ tiêu à?
Cố vấn Trương Tĩnh Như cũng lần đầu gặp chuyện này, ngẩn người mất hai giây rồi vội gọi: “Em Tần đợi chút, em có biết đường đến ký túc xá không đấy?”
“Cô yên tâm, em rành lắm.”
Tần Thủ tự tin vỗ ngực bôm bốp. Ở Học viện Khoa học Kỹ thuật Kim Lăng này, hắn đi lại như ở nhà, nhắm mắt cũng chẳng lạc nổi.
Chưa kể, cô bạn gái thứ hai ở kiếp trước của hắn chính là bạn cùng phòng với Khương Thanh Ly, đường đến ký túc xá nữ hắn mò mẫm không biết bao nhiêu lần rồi.
Trương Tĩnh Như cứng họng, nhưng vẫn chưa yên tâm lắm bèn bảo:
“Ký túc xá của các em ở tầng khá cao, hành lý lại nặng, hay là để Trương Dương với Hồng Đào đi cùng đi. Tiện thể mua luôn chăn ga gối đệm, đỡ mất công đi lại nhiều lần...”
Tần Thủ còn chưa kịp mở miệng, Khương Thanh Ly đã thản nhiên rút thêm một tờ một trăm tệ nữa, nhạt giọng nói: “Dạ không cần đâu cô, em trả thêm cho Tần Thủ một trăm nữa là được.”
Trương Tĩnh Như: “???”
Ý cô đâu phải thế?!
Ba gã đàn anh thì ghen tị đến nổ đom đóm mắt. Chuyện tốt cỡ này sao lại không đến lượt họ cơ chứ!
Chào tạm biệt cô cố vấn đang đứng ngơ ngác trong gió ngàn, trên đường đến ký túc xá, Tần Thủ còn chu đáo giới thiệu tình hình trong trường, cốt để đại tiểu thư thấy hai trăm tệ này chi ra thật đáng đồng tiền bát gạo.
Khương Thanh Ly lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng mới ừ hữ một câu. Dáng vẻ đại tiểu thư kiêu kỳ, lạnh lùng của cô khiến không ít sinh viên đi ngang qua phải ngoái nhìn.
Đến dưới lầu ký túc xá nữ, Tần Thủ dẫn Khương Thanh Ly sang siêu thị đối diện mua chăn ga gối đệm cùng đồ dùng sinh hoạt trước, đống hành lý lập tức trở nên cồng kềnh hơn hẳn.
Đại tiểu thư khẽ nhíu mày, có vẻ cũng nhận ra chỉ dựa vào một mình Tần Thủ thì hơi quá sức, cô lại lấy thêm năm mươi tệ từ trong ví ra.
“Cậu vác vali lên trước đi, lát nữa lại xuống bê chăn đệm sau.”
“...”
Nói thật, Tần Thủ cũng cạn lời luôn.Mới nhoáng cái mà hắn đã đút túi tận 350 tệ, kiếm tiền còn nhanh hơn cả bán đồ nướng!
Nhớ kiếp trước Khương Thanh Ly đâu có phá của đến mức này nhỉ? Hay là vì lạ nước lạ cái, muốn nhanh chóng thu phục "con Pokémon" đầu tiên nên mới vung tiền phóng khoáng hơn chút?
Chẳng buồn quan tâm xem đại tiểu thư rốt cuộc đang nghĩ gì, Tần Thủ cười hì hì nhét tiền vào túi, rồi đi gửi tạm hành lý của mình ở chỗ cô quản lý ký túc xá.
Ngay sau đó, trước ánh mắt ngạc nhiên của Khương Thanh Ly, hắn một tay xách chiếc vali to bự, tay kia ôm đống chăn ga gối đệm, mặt không đổi sắc nhẹ nhàng leo một mạch lên tận tầng năm.
Đẩy cửa phòng 510 ra, bên trong đã có hai chiếc giường được trải sẵn, phòng ốc cũng sạch sẽ bóng loáng, rõ ràng là có người đến dọn dẹp từ trước.
“Bạn Khương này, nhiệm vụ của tôi hoàn thành rồi nhé, vậy tôi xin phép...”
“Năm mươi, trải giường giúp tôi.”
Giọng điệu ra lệnh của Khương Thanh Ly bất ngờ lại khiến người ta cảm thấy thân thương lạ kỳ.
Tần Thủ thở dài dừng bước. Ai bảo hắn là một người thích giúp đỡ bạn học cơ chứ.
Vì các bạn cùng phòng đã lau chùi sạch sẽ khung giường từ trước, nên hắn chỉ việc trải đệm, lồng ga rồi gấp chăn màn lại là xong.
Chưa tốn đến vài phút, năm mươi tệ nữa lại nhẹ nhàng chui tọt vào túi Tần Thủ.
“Xong rồi đấy, bạn Khương xem thử còn chỗ nào chưa ưng ý không?”
Tần Thủ đối với "kim chủ" xưa nay luôn nhiệt tình niềm nở, trải giường xong còn tiện tay lau luôn lớp bụi trên bàn học, dịch vụ phải gọi là chu đáo đến tận răng.
Khương Thanh Ly khẽ gật đầu, ngẫm nghĩ một chút rồi lại rút ví ra, có vẻ như định tiếp tục ra lệnh.
Nhưng đúng lúc này, ngoài cửa có hai nữ sinh bước vào.
Hai người này dĩ nhiên Tần Thủ đều biết. Cô cao hơn tên là Trương Hiểu Yến, còn cô thấp hơn tên là Dương Linh Linh.
Cả hai đều là bạn thân của cô bạn gái thứ hai ở kiếp trước của hắn, và đều cực kỳ không ưa đại tiểu thư.
“Ơ, bạn cùng phòng mới đến này... Xinh quá đi mất!”
Dương Linh Linh tính tình vốn hoạt bát, vừa nhìn rõ cách ăn mặc và nhan sắc của Khương Thanh Ly liền "Oa" lên một tiếng kinh ngạc.
Khương Thanh Ly vẻ mặt thản nhiên, cất lời kiệm chữ như vàng: “Chào hai bạn, tôi là Khương Thanh Ly.”
“Chào cậu chào cậu! Tớ là Dương Linh Linh, còn đây là Trương Hiểu Yến. Thanh Ly ơi cậu xinh dã man luôn, y như công chúa bước ra từ truyện tranh ấy...”
Dương Linh Linh chẳng hề bận tâm đến thái độ lạnh nhạt của Khương Thanh Ly, thậm chí còn thấy công chúa thì thần thái phải cỡ đó mới chuẩn. Cô nàng ríu rít sáp lại gần, khen ngợi lấy khen để.
Ngặt nỗi Khương Thanh Ly đáp lại vô cùng ít ỏi, hết gật đầu thì lại buông một hai chữ cụt lủn, khiến bầu không khí nhanh chóng rơi vào gượng gạo.
Trương Hiểu Yến đứng bên cạnh nhận ra sự thiếu tự nhiên của bạn mình, liền kịp thời quay sang hỏi người đang đứng xem kịch là Tần Thủ để giải vây:
“Cho hỏi anh là đàn anh khóa trên ạ? Em có vài chuyện muốn nhờ anh tư vấn một chút...”
Tần Thủ cười xua tay: “Tôi tên Tần Thủ, là sinh viên cùng khóa với mấy cậu thôi. Nhưng tôi rành về cái trường này lắm, cậu tìm đúng người rồi đấy...”
“Cùng khóa á?”
Dương Linh Linh và Trương Hiểu Yến đồng loạt ngạc nhiên.
Họ từng đoán Tần Thủ có thể là đàn anh khóa trên, người nhà, hoặc thậm chí là bạn trai của Khương Thanh Ly, nhưng tuyệt nhiên không ngờ hắn cũng là tân sinh viên giống mình.
Bởi lẽ Tần Thủ tỏ ra quá đỗi điềm tĩnh và phóng khoáng, luôn toát lên khí chất chín chắn của người trưởng thành.
“Thế cậu với Khương Thanh Ly là bạn cấp ba à?”
“Không phải, lúc đăng ký nhập học mới quen nhau thôi, tiện đường nên tôi đưa cậu ấy qua đây...”
“Ồ~”
Dương Linh Linh lập tức tỏ vẻ đã hiểu, cho rằng anh chàng này thấy Khương Thanh Ly xinh đẹp nên muốn ra tay trước để chiếm ưu thế đây mà.Haizz, sao đàn ông ai cũng nông cạn thế nhỉ, một anh chàng đẹp trai phong độ thế này lại chẳng có duyên với cô rồi.
Trương Hiểu Yến thì không nghĩ nhiều đến thế. Sau khi những thắc mắc của mình đều được giải đáp cặn kẽ, thiện cảm của cô dành cho Tần Thủ lập tức tăng vọt.
Trong lúc cô còn đang ngập ngừng không biết có nên xin kết bạn hay không, Tần Thủ đã chủ động lên tiếng: “Đều là bạn học cả, kết bạn đi, sau này có gì còn dễ trao đổi.”
“Được thôi.”
Trương Hiểu Yến và Dương Linh Linh dĩ nhiên sẽ không từ chối, vui vẻ đồng ý ngay.
Bất ngờ là, Khương Thanh Ly nãy giờ vẫn im lặng cũng cất giọng đọc số điện thoại và số QQ của mình.
“Ơ...”
Hai người Dương Linh Linh đều hơi chần chừ, không rõ Khương Thanh Ly chỉ định kết bạn với Tần Thủ, hay là tính cả bọn cô nữa.
Nhỡ đâu gửi lời mời kết bạn mà đại tiểu thư lại chê không thèm đồng ý, thế chẳng phải là tự chuốc lấy nhục sao?
Tần Thủ hiểu ý, bèn lên tiếng giải vây: “Khương Thanh Ly, cậu đọc lại lần nữa đi, bọn tôi chưa nhớ kịp.”
“Ờ.” Khương Thanh Ly ngoan ngoãn làm theo, giọng điệu vẫn xa cách y như lúc nãy.
Dương Linh Linh và Trương Hiểu Yến nhìn nhau, tự dưng cảm thấy cô bạn cùng phòng mới này hình như không phải là kiêu ngạo, mà là tính cách có vấn đề thì phải?
Tần Thủ thì lười nghĩ nhiều, kết bạn xong xuôi liền chuẩn bị đứng dậy xin phép đi trước. Đợi lát nữa dọn dẹp xong chỗ ở, hắn còn bao nhiêu việc phải lo.
Có điều lời vừa chực thốt ra, đã bị Khương Thanh Ly thản nhiên ngắt ngang:
“Tần Thủ, tôi muốn lát nữa cậu đưa tôi đi ăn tối.”
Nhìn tờ năm mươi tệ lại một lần nữa chìa ra trước mặt mình, Tần Thủ lần này khác hẳn thái độ lúc nãy, khẽ nhíu mày lại.
Chuyện quái gì đây, đại tiểu thư này tính bám lấy hắn luôn đấy à?