"Ủa, dưới Vạn Kiếm sơn, ngươi vậy mà lại trấn áp ba người sao?"
Khương Niệm Niệm kinh ngạc nói.
"Ừm, một kẻ mang vạn cổ kiếm thể, một kẻ mang huyền hoàng thánh thể, kẻ còn lại là biến dị thần thú. Thực lực của nó tuy hơi kém một chút, nhưng bù lại khí huyết dồi dào như thần dương, tự sinh sôi nhanh chóng, vĩnh viễn không tắt. Đáng quý hơn nữa là trong khí huyết của nó còn ẩn chứa chút ít thần tính.
Có ba kẻ này không ngừng truyền thâu bản mệnh tinh khí cho Vạn Kiếm sơn, nó tất nhiên sẽ thăng cấp thành dị bảo khoáng cổ vô song." Trần Lạc giải thích.
"Thảo nào... Nhiều người tu luyện ở Vạn Kiếm sơn như vậy mà nó không hề suy yếu, trái lại kiếm khí ngày càng nhiều, ngày càng huyền diệu cường đại, hóa ra là nhờ có ba kho báu này." Khương Niệm Niệm bừng tỉnh ngộ.