"Khoan đã, khoan đã, cầu xin ngươi đấy mãng phu, đừng vội động thủ!"
Thấy Trần Lạc vẫn định ra tay, Lăng Thiên kinh hãi hét lớn, vội vàng trốn ra sau lưng hai huynh đệ Cơ gia.
Lăng Thiên cũng chẳng phải kẻ ngu, hắn nhanh chóng nghĩ giống hệt Lăng Yến Sơ, cho rằng Xư Bạch Thu đã bán đứng mình.
Đẩy hắn ra chịu trận, lừa Trần Lạc xuất quan, mượn tay Trần Lạc để trừ khử hắn.
"Hay cho một chiêu tương kế tựu kế, mượn đao giết người..." Lăng Thiên nghiến răng nghiến lợi, vừa phẫn nộ, vừa không dám tin.