Trên người Nham Tiêu, con tiên thiên sinh linh quỷ dị đột ngột mọc ra kia vẫn đang không ngừng lớn lên. Chỉ trong chớp mắt, nó đã thành hình, trông tựa như một con chim trọc lông.
Đến lúc này, Nham Tiêu mới bừng tỉnh. Gã vẫn không sao hiểu nổi cảnh tượng trước mắt, nhưng bản năng thân thể đã thúc giục gã ra tay mạt sát con tiên thiên sinh linh kia.
Gã bóp nát đầu con quái điểu, sau đó nhanh chóng khôi phục phần bụng đã nứt toác.
Cảm giác suy yếu mãnh liệt khiến ý thức gã có phần mơ hồ. Gã vội thi triển bí pháp bồi đắp lại lượng tinh khí đã hao tổn, đồng thời nội thị bản thân để tìm kiếm tung tích Chương Văn.
Gã đã hoàn toàn khôi phục trong cỗ nhục thân này, nhưng ý thức của đối phương vẫn chưa trốn đi, mà vẫn đang ẩn nấp đâu đó bên trong lớp vỏ bọc này.