Nham Tiêu đã theo dõi Chương Văn từ rất lâu. Kể từ lúc Chương Văn dựa vào sức mạnh bản thân để thoát khỏi ấn ký do gã khắc xuống, gã vẫn luôn âm thầm bám theo.
Gã không hề quen biết kẻ tập kích dạo trước. Đối với chuyện này, gã cũng vô cùng kinh ngạc, không ngờ lại có kẻ khác nhắm vào thánh thể đại hội, hơn nữa còn ngông cuồng đến mức công khai xông tới!
Gã thì khác, gã thích hành động trong bóng tối hơn.
"Đúng là tà môn, một người tu hành tám lần làm sao có thể hóa giải được ấn ký của ta?"
Trong lòng Nham Tiêu vô cùng thắc mắc. Gã bám theo Chương Văn lâu như vậy, nguyên nhân chủ yếu chính là vì điều này. Ấn ký kia vốn do căn bản pháp của gã hóa thành, nay lại bị người ta dễ dàng phá giải như thế, nếu không làm cho ra nhẽ thì gã ăn ngủ không yên.