Tàng Thư Viện

[Dịch] Thân Ở Nga Mi, Khởi Đầu Nhận Được Từ Điều Kim Sắc

#57 Chương 57: Không phải hữu tâm hướng thiện, mà chỉ là trục lợi thôi -

Phải đến nửa canh giờ sau, Cố Thiếu An mới ngừng vận chuyển nội lực.

Lúc này, nội lực trong cơ thể hắn đã tinh thuần hơn trước rất nhiều.

Thậm chí khi nội lực lưu chuyển, hắn còn cảm nhận rõ ràng sự ấm áp truyền đến từ kinh mạch, tựa như đang ngâm mình trong suối nước nóng.

Không chỉ vậy, Cố Thiếu An nhận thấy rõ nội lực của bản thân ngoài việc tinh thuần hơn, còn mang theo một luồng khí tức ôn nhuận mà trước đây chưa từng có.

Ngay cả khi hắn không chủ động vận hành, những luồng nội lực này vẫn chầm chậm lưu chuyển, ôn dưỡng kinh mạch toàn thân.

“Quả nhiên, thông qua 《Võ Đang Cửu Dương Công》, phần nội lực vốn tu luyện từ 《Nga Mi Cửu Dương Công》 trong cơ thể ta đã được tinh luyện thêm một bước, ngày càng tiến gần đến cảnh giới của 《Cửu Dương Chân Kinh》.”

《Cửu Dương Chân Kinh》 chí cương chí dương, vốn không thích hợp cho nữ tử tu luyện.

Năm xưa, Quách Tương sư tổ vì muốn nữ tử cũng có thể tu luyện môn võ công này nên đã giảm bớt phần cương mãnh, thêm vào nét nhu hòa.

Còn 《Võ Đang Cửu Dương Công》 thì ngoài sự cương mãnh, lại mang thêm vài phần ôn nhuận.

Hai môn nội công đều mang đặc tính riêng biệt.

Giờ đây, Cố Thiếu An nắm trong tay cả hai loại cửu dương công. Nếu có thể tu luyện chúng đến cảnh giới cao thâm, luồng nội lực này dù không đạt tới mức chí cương chí dương như 《Cửu Dương Chân Kinh》, nhưng lại sở hữu đặc tính cương nhu tịnh tế mà bản gốc không hề có.

Hơn nữa, cùng với sự lột xác của nội lực, kết hợp hai mươi năm công lực sẵn có, việc đả thông kinh mạch toàn thân chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Quá trình bước vào cảnh giới tiên thiên, chuyển hóa nội lực thành chân khí sau này cũng sẽ được rút ngắn đáng kể.

Suy nghĩ lóe lên trong đầu, nụ cười trên môi Cố Thiếu An càng thêm rạng rỡ.

Chốc lát sau, hắn lại nín thở ngưng thần, đắm chìm vào tu luyện.

Nhưng lần này, sau khi xác định 《Võ Đang Cửu Dương Công》 đã vận hành ổn định, hắn không còn rụt rè thăm dò nữa mà trực tiếp giải phóng toàn bộ hai mươi năm công lực đang bị phong ấn.

Khó ai có thể ngờ được, bên trong cơ thể nhỏ bé đang ngồi trên giường kia, nội lực lại đang cuồn cuộn như dòng Hoàng Hà, chảy xiết không ngừng.

Ngày hôm sau.

Sáng sớm.

Khi Cố Thiếu An bước đến phòng Diệt Tuyệt để thỉnh an, lại phát hiện cửa phòng đã mở toang.

Bên trong, Chu Chỉ Nhược đang ngồi nhắm mắt tu luyện.

Đảo mắt nhìn quanh một lượt, Cố Thiếu An không khỏi lên tiếng hỏi: “Sư tỷ, sư phụ đâu rồi?”

Chu Chỉ Nhược khẽ đáp: “Sư phụ đã rời đi từ một nén hương trước. Người nói đột nhiên nhớ ra ở Vân Dương phủ này có một vị đoán tạo đại gia, nên muốn nhờ ông ấy rèn giúp một thanh binh nhận.”

“Rèn binh nhận ư? Nói vậy là chúng ta phải tạm thời lưu lại Vân Dương phủ sao?”

Thứ có thể khiến Diệt Tuyệt đích thân tìm người rèn đúc, há lại là binh nhận tầm thường?

Mà muốn rèn ra một thanh binh nhận tốt, nhanh thì vài ngày, chậm thì vài tháng.

Chu Chỉ Nhược lắc đầu: “Nghe ý tứ sư phụ nói với Tuyệt Trần sư thúc, hình như chúng ta chỉ lưu lại thêm ba ngày thôi.”

Biết phải nán lại Vân Dương phủ thêm ba ngày, Cố Thiếu An cũng chẳng bận tâm, định quay về phòng tiếp tục tu luyện.

Nhưng chưa kịp mở lời, hắn đã thấy Chu Chỉ Nhược bước tới, kéo tay mình đi ra ngoài.“Sư tỷ, tỷ kéo đệ đi đâu vậy?”

Thấy Chu Chỉ Nhược kéo mình đi ra ngoài, Cố Thiếu An không khỏi lên tiếng hỏi.

Chu Chỉ Nhược ngoảnh đầu lại, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết.

“Sư phụ nói tu luyện cần phải có căng có chùng mới được bền lâu. Tiểu sư đệ từ lúc nhập môn đến nay đã hơn hai tháng, ngày nào cũng cần mẫn tu luyện không ngừng nghỉ. Bởi vậy, sư phụ đặc biệt dặn tỷ đưa đệ đi dạo quanh Vân Dương phủ một vòng, tiện thể xem đệ có thích thứ gì thì mua về.”

Vừa nói, Chu Chỉ Nhược vừa lấy một túi tiền từ trong người ra.

“Này nhé! Sư phụ trước khi ra ngoài đã đặc biệt đưa cho tỷ đấy, bên trong ngoài mười lượng bạc lẻ, còn có một tấm ngân phiếu một trăm lượng.”

Thời buổi này, kẹo hồ lô chỉ có ba văn tiền một xâu. Một trăm mười lượng bạc đối với hai đứa trẻ như Cố Thiếu An và Chu Chỉ Nhược mà nói, tuyệt đối là một khoản tiền lớn.

Đây là vì Diệt Tuyệt biết tính Cố Thiếu An trầm ổn nên mới yên tâm giao số tiền này cho Chu Chỉ Nhược.

Bằng không, nếu chỉ có một mình Chu Chỉ Nhược, Diệt Tuyệt sao có thể đưa nhiều tiền bạc đến thế?

Biết Diệt Tuyệt trước khi đi còn dặn dò như vậy, Cố Thiếu An không khỏi cảm thấy buồn cười.

Sư phụ thật sự coi hắn là trẻ con, sợ hắn ngày nào cũng tu luyện khổ hạnh như thế sẽ sinh ra bức bối.

Dù sao thì trước khi ra ngoài, Cố Thiếu An cũng đã tu luyện nội công tâm pháp suốt nửa canh giờ, lúc này nội lực trong cơ thể vẫn đang từ từ ôn dưỡng kinh mạch.

Lại nhìn dáng vẻ hớn hở của Chu Chỉ Nhược, Cố Thiếu An không muốn làm mất hứng, cứ mặc cho nàng kéo mình đi ra ngoài.

Dọc đường, hai người cũng chạm mặt một số Nga Mi đệ tử và trưởng lão khác trong khách điếm. Cố Thiếu An cùng Chu Chỉ Nhược đều lập tức ngoan ngoãn hành lễ.

Đám Nga Mi đệ tử kia thì khỏi phải nói, đứng trước chưởng môn thân truyền như Cố Thiếu An và Chu Chỉ Nhược, chẳng ai dám tỏ ra lơ là.

Còn các vị trưởng lão Nga Mi nhìn thấy hai người thì lại càng tươi cười rạng rỡ.

Có điều, ngay khi Chu Chỉ Nhược và Cố Thiếu An vừa bước ra khỏi tửu lầu, một vị trưởng lão Nga Mi ban nãy vừa chạm mặt hai người chợt phát hiện Tuyệt Trần đang âm thầm bám theo phía sau họ từ đằng xa.

Chứng kiến cảnh này, vị trưởng lão Nga Mi phái không khỏi cảm thán: “Chưởng môn đối với hai vị đệ tử này, quả thật là vô cùng coi trọng!”

........

Vừa bước ra khỏi khách điếm, sóng âm thanh ồn ào náo nhiệt của dòng người đã ập thẳng vào mặt.

Phố dài trước mắt rộng rãi bằng phẳng, được lát bằng những phiến đá xanh khổng lồ. Dòng người ngựa qua lại xuyên suốt đã mài giũa mặt đá nhẵn bóng đến mức có thể soi gương.

Dọc hai bên phố, các cửa hàng san sát nối tiếp nhau, biển hiệu cờ xí treo rợp trời như hoa nở. Mặt tiền tiệm lụa lấp lánh rực rỡ, các loại gấm vóc đủ màu sắc phơi dưới ánh mặt trời trông vô cùng bắt mắt.

Trên đường, người đi lại tấp nập chen vai thích cánh, y phục muôn màu muôn vẻ.

Có thương nhân mặc áo vải thô, đầu đội khăn vuông đang văng cả nước bọt để mặc cả với người khác. Có nông phu gánh rau củ tươi và đồ rừng, đang cất giọng chất phác rao bán. Lại càng dễ dàng bắt gặp những giang hồ khách mang đao đeo kiếm, bước đi vội vã chen qua dòng người, ánh mắt luôn giữ vẻ cảnh giác quen thuộc.

Đáng chú ý nhất là Cố Thiếu An vậy mà lại nhìn thấy vài tên hồ thương Tây Vực mũi cao mắt sâu, y phục kỳ lạ. Bọn họ dắt theo những con lạc đà chở đầy hương liệu và vải vóc, dùng thứ quan thoại lơ lớ nửa sống nửa chín để mặc cả với người của nha hành.

Những đoàn xe ngựa chở hàng luồn lách giữa dòng người. Tiếng bánh xe lộc cộc lăn qua phiến đá, tiếng tiểu thương rao hàng, tiếng đàn sáo bình đàm văng vẳng từ quán trà, xen lẫn tiếng nói cười của người đi đường... tất cả hòa quyện lại, khiến chốn này trở nên vô cùng náo nhiệt.

Đi dạo một vòng, Vân Dương phủ này tuy không thể sánh bằng vẻ uy nghi tráng lệ nơi kinh đô, nhưng cũng mang một bầu không khí phồn hoa hưng thịnh mang nét đặc trưng riêng.

Ngay cả Cố Thiếu An cũng không khỏi gật đầu thầm khen ngợi.

Thiên hạ tuy đang lúc loạn lạc, nhưng Vân Dương phủ nằm ngay sát Võ Đang phái, lại có người Võ Đang trấn giữ.Võ giả lui tới không dám tùy tiện làm loạn, xung đột giữa bách tính thường ngày cũng đã có quan phủ đứng ra giải quyết.

Một ngoài sáng, một trong tối, phối hợp với nhau khiến trị an của Vân Dương phủ cực kỳ nghiêm ngặt.

Lâu dần, nhân khí nơi đây ngày một tăng cao.

Trải qua vài chục năm, Vân Dương phủ từ một nơi vốn chẳng mấy nổi bật nay đã trở nên phồn hoa náo nhiệt hệt như Giang Nam phủ.

Đồng thời, đi cùng với sự phồn hoa ấy, tiền thuế thu được của Vân Dương phủ cũng nhiều hơn, đủ sức chu cấp ngược lại cho triều đình và Võ Đang.

Đây cũng là lý do vì sao trên giang hồ, ngay cả những kẻ ác, sau khi thành lập môn phái thế lực cũng muốn tìm cách ngả về phía danh môn chính phái.

Chẳng phải do rắp tâm hướng thiện, mà chỉ vì chạy theo lợi ích mà thôi.

Danh tiếng xưa nay luôn là một thanh kiếm hai lưỡi.

Danh môn chính phái tuy mang lụy vì danh tiếng, nhưng đồng thời, chính cái danh ấy cũng đem đến cho họ vô số lợi ích thiết thực.

[Dịch] Thân Ở Nga Mi, Khởi Đầu Nhận Được Từ Điều Kim Sắc

Thông tin truyện