"Mình... thế này là..."
Phương Lương Dạ nôn khan một hồi lâu, sắc mặt tái nhợt, mãi mới từ từ đứng dậy nổi, cả người run rẩy không kiểm soát được.
Suy cho cùng Phương Lương Dạ cũng chỉ là người bình thường, ký ức của Trần Lăng quá mức kích thích đối với hắn. Một cơ thể hiền hòa vô hại lại phải gánh chịu những ký ức vô cùng đẫm máu, khiến linh hồn và thể xác hắn sinh ra phản ứng bài xích dữ dội.
Về mặt lý trí, hắn cảm thấy những thứ trong ký ức kia chẳng là gì, nhưng bản năng khắc sâu trong cơ thể lại không tài nào chấp nhận nổi.
Giữa lúc Phương Lương Dạ còn đang tiêu hóa mớ ký ức, một bóng người đi tới từ cuối hành lang u tối. Thấy hắn đang đau đớn vịn vào mép giường, người nọ kinh hô một tiếng rồi vội vàng bước tới.