Theo chân cô hầu gái, Trần Lăng cầm một xấp phiếu khảo sát dày cộp đi đến trước cửa phòng làm việc của Xích Đồng.
"Mời ngài vào." Cô hầu gái mở cửa giúp hắn.
Trần Lăng chỉnh lại cổ áo, ngẩng cao đầu, mang theo dáng vẻ đầy chính khí bước vào phòng làm việc của Xích Đồng, trông hệt như một nhà hùng biện chuẩn bị ra chiến trường. Thấy cái điệu bộ này, mí mắt Xích Đồng giật liên hồi, đầu bắt đầu thấy nhức nhức.
"Xích Đồng." Trần Lăng vừa mở miệng đã dùng cái giọng như đang nói chuyện với bạn học cũ, "Hôm qua tôi thức trắng đêm để tổng hợp tình hình y tế hiện tại của Vô Cực Giới Vực, tóm gọn được khoảng mười bốn ý chính..."
"Dừng!"