"Quả nhiên giống y như lời Đệ Nhị Điện Đường nói, tình hình ở Vô Cực Giới Vực có vẻ không ổn lắm." Đệ Lục Điện Đường vừa đi về phía cửa lớn của nhà thờ, vừa hạ giọng nói.
"Ừ, trước đây tôi từng đến một lần... Tuy khí hậu ẩm ướt, quanh năm sương mù, hiếm khi thấy ánh nắng, nhưng người sống ở đây không hề ít. Hơn nữa còn có đủ các chủng tộc, coi như là một thánh địa giao thoa văn hóa."
Người đàn ông trung niên đảo mắt nhìn quanh: "Nhưng bây giờ, trên đường lại chẳng thấy lấy một bóng người."
"Không biết có phải ảo giác không, nhưng tôi cứ có cảm giác ai đó đang chằm chằm nhìn chúng ta..."
"Chúng ta đến đây với tư cách là sứ giả của Hồng Trần Giới Vực. Vô Cực Giới Vực dù có loạn đến đâu thì cũng là một trong Cửu Đại Giới Vực của nhân loại, gan to bằng trời cũng chẳng dám ra tay với chúng ta đâu... Nếu không, thứ bọn chúng khơi mào không chỉ là mâu thuẫn giữa hai giới vực, mà là một cuộc nội chiến khổng lồ trong nội bộ nhân loại.