"Nó á?"
Trần Lăng ngẩn người, ánh mắt lại nhìn về phía khung tranh trống rỗng đang treo trên cánh cửa lớn.
Ngay giây tiếp theo, từng đường nét bắt đầu phác họa trên mặt giấy trắng, đan xen vào nhau tạo thành những hình tam giác, hình chữ nhật, hình bầu dục vô nghĩa cùng vô số khối hình học khác. Chúng xếp chồng chéo, phủ kín cả tờ giấy, thoạt nhìn cứ như bức vẽ nháp của học sinh tiểu học dùng đủ loại thước kẻ vẽ bậy lên giấy trắng vậy.
Đệ Nhị Điện Đường... là một bức tranh sao?
Khoan bàn đến vấn đề chủng tộc, cho dù nó là một bức tranh thì ít ra cũng phải có đường nét hình người chứ... Mớ hình học lộn xộn này nhìn kiểu gì cũng thấy quá mức trừu tượng rồi.