Mấy người phụ nữ ngơ ngác nhìn bàn tay ấy, nhìn thật lâu.
Mãi một lúc sau, người phụ nữ suýt nữa tự tử ban nãy mới là người đầu tiên đứng dậy.
Chị bắt chước Ngô Tú Vân, run rẩy giơ tay phải lên.
Cánh tay chị run bần bật, bàn tay xòe ra xiêu vẹo, động tác vụng về hết chỗ nói, nhưng lại vô cùng nghiêm túc.
“Đội trưởng…”