Sống như một con người.
Ngô Tú Vân nhẩm thầm mấy chữ này. Cô nhớ đến những con người gầy gò ốm yếu vì đói khát ở Hắc Phong Trại, nhớ đến người thân đã khuất, nhớ đến những ngôi làng bị quân giặc tàn sát, và nhớ cả ông lão chết không nhắm mắt hôm nay.
Khóe mắt bỗng nóng ran.
Cô từ từ siết chặt khẩu súng trong tay, lần đầu tiên thực sự nghiêm túc suy nghĩ về tương lai.
Rất lâu sau, thiếu nữ nhìn về phía những dãy núi xa, giọng không lớn nhưng vô cùng kiên định: