118: Ta đứng thứ ba trên Thần Tướng bảng!
Vương Trùng chẳng mấy hứng thú với Trường Sinh thánh giáo. Tuy Nguyệt Lý Đóa nói có cách, nhưng hắn không hề tin tưởng. Nếu thực sự có cách, nàng ta đã chẳng bị Thoa Phỉ Na đuổi tới Thương Đà bộ, mà đang chễm chệ làm Trường Sinh thánh mẫu ở Trường Sinh thánh giáo rồi.
Chuyện này chẳng khác nào một kẻ chưa từng viết tiểu thuyết mạng bao giờ lại đi chỉ bảo người khác cách viết truyện ăn khách. Ai mà tin dù chỉ một giây, e rằng chỉ số thông minh kịch trần cũng chỉ bằng loài chó chăn cừu, đánh giá cao hơn nữa thì đúng là xúc phạm loài chó.
Dù vậy, hắn vẫn sẵn lòng tìm hiểu thêm về Trường Sinh thánh giáo. Dẫu sao, một tôn giáo có thể khiến tuyệt đại đa số các bộ tộc trên đại thảo nguyên tín phụng thì ắt phải có điểm bất phàm. Hơn nữa, đôi bên chưa chắc đã không trở thành kẻ thù, hiểu rõ đối thủ thêm một chút kiểu gì cũng là chuyện tốt.
Nguyệt Lý Đóa trò chuyện vu vơ cùng Vương Trùng mấy canh giờ, đến khi thấy người của Bạch Đà bộ phía trước hạ trại nghỉ ngơi, nàng mới chợt bừng tỉnh, nhận ra bản thân vậy mà lại đàm đạo với cái tên đáng ghét này suốt cả buổi chiều. Cách ăn nói của Vương Trùng khó có thể coi là tao nhã, cũng chẳng mang khí chất của "người đọc sách", nhưng miệng lưỡi hắn lại trơn tru, đủ loại kỳ văn dị sự cứ thế thuận miệng kể ra, điển cố khúc điệu tuôn trào không dứt. Thậm chí có không ít chuyện tiếu lâm nàng chẳng những chưa từng nghe qua, mà còn chưa bao giờ nghĩ tới tư duy của con người lại có thể kỳ quái, khó tin đến mức độ nhường này!?