Bích băng dẫn (Cầu nguyệt phiếu)
Vương Trùng sáng tạo ra môn võ công này, kỳ thực ý tưởng ban đầu là muốn phỏng theo Quỳ Hoa bảo điển. Hắn cũng từng thử nghiệm, nhưng dù làm cách nào cũng chẳng thể tìm ra một lộ tuyến vận hành nội công "có thể khiến bản thân luyện đến mức dục hỏa đốt người", ngờ đâu trong lúc vô tình lại sáng tạo ra vĩ hỏa thỏ tâm pháp.
Về phần chiêu số của liêu nguyên thập bát kích thì lại dễ dàng vô cùng. Võ công trong thiên hạ, quyền chưởng là phức tạp nhất. Một quyền, một chưởng, một trảo, một chỉ, một cước, kéo dài ba thước sẽ thành đao kiếm, kéo dài bảy thước sẽ thành côn xẻng, dài trên một trượng sẽ thành thương mâu sóc pháp. Bất kỳ chiêu số binh khí nào cũng chẳng thể thoát khỏi ranh giới của công phu quyền cước.
Hơn nữa, hắn cũng chẳng định sáng tạo ra môn thương pháp thiên hạ vô địch gì, chỉ đơn thuần muốn làm ra một môn công phu cho binh lính bình thường cùng tướng lĩnh cấp thấp tu luyện mà thôi, vốn không cần quá mức tinh diệu.
Tô Lạc Nhan không cho phép Vương Trùng dùng liêu nguyên thập bát kích, hiển nhiên là lo lắng hắn tổn thọ. Thực ra Vương Trùng sẽ không bao giờ biến thành "Thái tử chết bất đắc kỳ tử, Yên Vương chết yểu", bởi vì hắn đã sớm tu thành Phá Quân Bồ Tát tướng. Có môn thần công vô thượng này của Đại Bà Kỳ La Sa Nạp tự Tây phương, tuyệt đối không có mối lo tẩu hỏa nhập ma do tâm pháp tốc thành. Ngay cả Huyền Hoàng đạo cũng tôn Tam Thập Nhị Tướng Thần Biến Tu Trì Căn Bản Kinh làm một trong ba đại thần công trấn giáo, làm sao có thể sai được? Huống hồ hắn còn có công phu chính tông của Võ Đang hộ thân, cớ sao phải dùng loại võ công sáng tạo cho binh lính tầm thường này? Nhưng Vương Trùng cũng hiểu, lúc này mà cố cãi bướng thì cực kỳ ngu ngốc, bèn ngoan ngoãn đáp: "Ta hứa với Tô tỷ tỷ, đời này quyết không dùng liêu nguyên thập bát kích."