Gã đứng sừng sững trong màn đêm, hướng mắt nhìn về phía Huyết Thệ Nham xa xăm.
Hiện ra trong tầm mắt gã lúc này chỉ có đường nét của những ngọn đồi quanh doanh trại đang dần chìm lấp vào bóng tối mịt mùng.Nhưng không biết có phải ảo giác hay không, gã cứ thấy đường nét của những ngọn đồi có vẻ rậm rạp hơn ban ngày, cứ như thể trên đó vừa mọc thêm những bóng đen vốn không nên tồn tại. "Hy vọng là mình nghĩ nhiều rồi..."
Viktor thầm nhủ, sau đó cũng không nghĩ ngợi thêm mà quay người về lều nghỉ ngơi.
Tờ mờ sáng hôm sau, sau khi lính thú nhân thu dọn xong lều bạt, đại quân Đông chinh đã nghỉ ngơi cả đêm lại tiếp tục nhổ trại lên đường. Đoàn quân men theo con đường khá bằng phẳng giữa các ngọn đồi, từ từ tiến về hướng đông nam. Nhìn từ trên cao, đại quân bốn mươi lăm nghìn người trông hệt như một con trăn đen khổng lồ đang trườn đi. Chỉ riêng uy thế tỏa ra lúc hành quân cũng đủ khiến người ta phải khiếp vía.
Dường như biết rõ trận chiến thực sự sắp nổ ra nên cả đội ngũ không một ai lên tiếng. Xung quanh chỉ còn tiếng vó thú và tiếng bước chân nện xuống mặt đường đá dăm vang lên những tiếng trầm đục. Lúc này, Viktor đang cưỡi Khủng Báo đi cạnh Tuerke ở vị trí trung quân. Còn Jiana, theo sự sắp xếp của Viktor, ngay khi đại quân xuất phát đã cùng đội trinh sát Harpy bay lên không trung. Bà bay trước đại quân năm kilomet để dò thám động tĩnh của Bộ tộc Man Ngưu, đồng thời tìm kiếm xem có phục binh hay không.