Chạng vạng hai ngày sau, giữa những cuộn bụi vàng mù mịt, đại quân Đông chinh rầm rộ chính thức tiến đến vùng đồi núi phía tây bắc, nằm ngoài rìa Huyết Thệ Nham. Có lẽ do thiếu nguồn nước, hoặc cũng có thể vì e ngại xuất kích ban đêm dễ bị quân địch đánh úp.
Vì vậy, sau khi đến khu vực này, Viktor không ra lệnh truy sát Bộ tộc Man Ngưu trắng đêm nữa, mà cho đại quân hạ trại tại chỗ để nghỉ ngơi và tiếp tế. Dưới sự rà soát của các Harpy thuộc Bộ tộc Huyễn Ưng, vị trí đóng trại cuối cùng được chọn là một bãi đất bằng phẳng nhỏ nằm sát mép vùng trũng. Nơi này ba mặt được sườn dốc bao quanh, lỡ có phục binh hay sự cố bất ngờ, lính gác đều có thể báo động cho toàn quân ngay lập tức.
Trong hai ngày truy đuổi Bộ tộc Man Ngưu, ngoại trừ việc bị bộ đội Cương Cốt đánh du kích quấy rối buộc phải giảm nhịp độ tiến công, dẫn đến không tiêu diệt được bao nhiêu tàn quân địch, thì đại quân Đông chinh không hề gặp phải đợt tập kích quy mô lớn nào, cũng chẳng đạp trúng bất kỳ cái bẫy nào.
Tình hình chiến sự này khiến đại đa số đều tin rằng, chiến thắng lần này đã nằm chắc trong lòng bàn tay.
"Cứ theo hướng tháo chạy của đám đầu bò kia, không có gì bất ngờ thì ngày mai lũ phế vật đó sẽ chui tọt vào dãy núi Huyết Thệ Nham thôi!"