Yến Hoan tay ngọc cầm kiếm, ráng chiều màu tím ánh lên gương mặt, dáng vẻ uyển chuyển nhẹ nhàng tựa chim hồng lướt gió. Đôi mắt trong veo khẽ chớp, nàng mỉm cười tươi tắn nhìn về phía Thiên Xu, cất giọng: "Lục tiểu lang, sao thế, không nhận ra ta nữa à?"
Nói đoạn, nàng đưa tay vuốt gọn mái tóc đen phía sau, tùy ý buộc thành một kiểu đuôi ngựa vút cao. Trong chớp mắt, khí chất trên người Yến Hoan đã thay đổi hoàn toàn.
Rõ ràng y phục vẫn như cũ, nhưng nàng đã từ một mỹ nhân phúc hắc yêu kiều ban nãy, thoắt cái hóa thành một vị nữ kiếm tiên mang dáng vẻ oai hùng, hiên ngang.
Mà Thiên Xu khi nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, ánh mắt lại càng thêm lạnh lẽo.
Sở Mặc cũng không diễn tả nổi đó là một ánh mắt kỳ quái đến mức nào.