Sở Mặc nhìn Dịch Sơ, trầm ngâm chốc lát rồi lên tiếng: "Cũng được, nếu đạo hữu đã quyết tâm, bổn tôn sẽ cho phép ngươi luân hồi mà vẫn giữ nguyên chân linh cùng ký ức."
Dịch Sơ mừng rỡ khôn xiết: "Đa tạ đại ân của chưởng giáo!"
Sở Mặc đưa tay đỡ hờ, mỉm cười nhạt: "Không cần phải vậy. Ngươi đã làm cho ta rất nhiều việc, bổn tôn cũng chẳng phải kẻ vong ân bội nghĩa. Đi đi, đợi ngươi sắp xếp xong xuôi di vật..."
Hắn khựng lại một chút, dường như cảm thấy cách nói này hơi kỳ quặc nên liền sửa lời: "Đợi ngươi chuẩn bị xong xuôi thì hẵng đến gặp bổn tôn."
Dịch Sơ lại vái thêm một vái: "Đệ tử hiểu rõ." Lúc này y mới đứng dậy, xoay người biến mất vào cõi hư vô.