"Xem ra muốn trốn khỏi căn nhà này là chuyện không mấy khả thi rồi." Phong Bất Giác lẩm bẩm, đi tới bên chiếc bàn sách ở chính giữa căn phòng.
Trên bàn vô cùng bừa bộn, một đống tạp vật nằm ngả nghiêng xiêu vẹo. Phong Bất Giác lần lượt cầm từng món lên xem xét thuộc tính, nhưng toàn là rác rưởi.
Bàn sách chỉ còn duy nhất một ngăn kéo chưa mở, những ngăn khác đều đã bị kéo tuột ra, vứt lăn lóc trên mặt đất, giấy tờ bên trong vương vãi khắp góc tường và dưới gầm bàn. Một lọ mực chẳng biết rơi từ đâu xuống cũng đang nằm chỏng chơ trên đất, mực trong lọ sớm đã khô cạn, vài tờ giấy gần đó bị nhuộm đen, còn trên tấm thảm thì bắn tung tóe một vũng mực trông như tàn tích của một vụ nổ.
Mở chiếc ngăn kéo duy nhất còn lại ra, Phong Bất Giác tìm thấy một chiếc kính lúp bên trong. Hắn lập tức bật cười: "Ha... nếu có thêm chiếc tẩu thuốc hay thứ gì đại loại thế nữa, thì ngầu phải biết."
Đa số những người cùng độ tuổi với hắn, hễ thấy ai bày ra cái điệu bộ này thì hơn phân nửa sẽ cho rằng kẻ đó quê mùa hoặc mắc bệnh "ảo tưởng". Chỉ có Phong Bất Giác là kiên định cho rằng miệng ngậm tẩu thuốc, tay cầm kính lúp là vô cùng phong độ. Đây có lẽ là sự lãng mạn chỉ thuộc về riêng hắn mà thôi.