Bởi vậy, chỉ cần Kim Cương linh không kêu, hắn sẽ chẳng kiêng dè bất cứ điều gì.
Chỉ thấy hắn rảo bước đi tới trước cánh cửa kia, vươn tay định mở cửa. Chẳng ngờ, bên tai lại vang lên âm thanh thông báo của hệ thống: 【Cánh cửa này đã bị một luồng sức mạnh đặc thù phong tỏa, chỉ người mang theo chìa khóa sáu màu mới có thể mở ra.】
"Ồ... Hóa ra là do hệ thống tự đóng lại." Phong Bất Giác thở phào một hơi, hắn lập tức hiểu được ý nghĩa của lời nhắc nhở này. Cánh cửa bị khóa lại chính là để ngăn cản người chơi quay trở lại tầng hầm khi mới chỉ tìm được một hai chiếc chìa khóa, tránh làm rối loạn tiến trình của trò chơi."Hừm... Thừa dịp trạng thái cảnh báo tử vong vẫn còn, ra ngoài thăm dò hư thực trước đã." Nghĩ tới đây, Phong Bất Giác xoay người cầm lấy ngọn đèn dầu, đặt thanh sắt xuống đất, nhanh chóng sải bước về phía cánh cửa bên kia của gian phòng.
Đẩy cửa bước ra, đập vào mắt là một dãy hành lang tối om. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu chỉ có thể soi tỏ một khoảng cách nhất định. Tiện thể nhắc tới, dòng chú thích của ngọn đèn dầu này ghi rõ: 【Đừng hoài nghi nó có thể sáng bao lâu, lúc nào cần tắt, nó tự khắc sẽ tắt.】
Khác với hai tầng hầm dưới lòng đất, tầng một trên mặt đất chủ yếu được xây bằng gạch và gỗ, phòng ốc khá nhiều; hành lang có góc rẽ; trong nhà có bày biện đồ đạc; thoạt nhìn hệt như một căn nhà dân bình thường.