Lúc này Tích Bộ mới lên tiếng hỏi: "Vậy biện pháp thứ hai của ngươi là gì?"
"Không thể giết thì đả thương thôi." Phong Bất Giác đáp: "Nếu Tô Thường chịu một mức độ thương tích nhất định, khiến nàng tạm thời vô lực xung phá khí quan của Minh U quyết, chẳng phải chuyện này sẽ bị trì hoãn sao?" Hắn đưa mắt nhìn mọi người: "Thời gian trò chơi có hạn, chúng ta cũng không thể nào nán lại đến ngày thứ tư. Cho nên... chỉ cần kéo dài đến chập tối ngày kia, chuyện này coi như trót lọt vĩnh viễn."
"Biện pháp này coi bộ cũng khả thi." Bi Linh trầm ngâm nói: "Ừm... nhưng làm sao để đả thương vị Tô nữ hiệp kia thì cần phải bàn bạc kỹ lưỡng một phen."
"Đương nhiên rồi... Thứ nhất, chúng ta tuyệt đối không thể ra tay đả thương nàng một cách công khai, mà chỉ có thể ám toán." Phong Bất Giác nói: "Thứ hai, sau khi xong chuyện, tuyệt đối không được để đối phương nghi ngờ lên đầu chúng ta." Hắn khoanh hai tay trước ngực, lắc đầu phân tích: "Nếu để Bi Linh nấp ở đằng xa bắn lén một phát, đúng là có thể dễ dàng làm được điểm thứ nhất. Nhưng như thế đối phương chắc chắn sẽ sinh nghi, bởi vì chỉ có đám người kỳ quái như chúng ta mới có khả năng dùng cái phương thức mà bọn họ căn bản không tài nào lý giải nổi để tiến hành tập kích."
"Cho dù dùng thủ đoạn mà người trong võ lâm hay dùng để ám toán, hiềm nghi đổ lên đầu chúng ta vẫn là lớn nhất." Tiểu Thán nói: "Hôm nay ngươi vừa mới nhận lời Hoa Ảnh lục kiếm về chuyện này, vậy mà trong vòng một ngày, Tô Thường đã bị ám toán bị thương... Nói thật, cho dù là kẻ khác tình cờ tập kích nàng trong khoảng thời gian này, người bị hoài nghi vẫn sẽ là chúng ta thôi."