Tự Vũ trừng mắt nhìn Phong Bất Giác, im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Được rồi... Cứ để kẻ chuyên nghiệp đi đi."
"Được rồi, các ngươi đừng kẻ xướng người họa nữa, ta đi thử một phen xem sao." Tích Bộ uể oải đáp: "Nhưng ta nói trước đấy nhé, nếu NPC kia không thèm để ý đến ta, thì ta cũng hết cách thôi."
"Làm sao có thể chứ~ Trai Bao huynh hà tất phải tự coi nhẹ mình?" Phong Bất Giác kéo dài giọng điệu: "Dáng vẻ tuấn tú trắng trẻo, tràn đầy khí chất ẻo lả như ngươi, ở chốn cổ đại chắc chắn rất có thị trường trong mắt đám nữ tử quá lứa lỡ thì. Cho dù nàng không mấy hứng thú với ngươi, nhưng khi đối diện với một kẻ trông có vẻ văn nhược lại chẳng có hành vi gì vượt quá khuôn phép, nàng cùng lắm chỉ lịch sự tỏ ý rằng hai người không có tiếng nói chung, xin ngươi đừng quấy rầy nàng nữa mà thôi."Phong Bất Giác ngừng một lát, nói tiếp: "Còn nếu như... Mộ Dung cô nương không ngại trò chuyện cùng ngươi, vậy thì dễ xử rồi." Hắn đứng dậy nói: "Nếu ta đoán không lầm, NPC này ít nhất cũng nắm rõ như lòng bàn tay phần lớn các thiết lập trong thế giới võ hiệp này. Những điều vốn là kiến thức cơ bản với nàng, đối với chúng ta lại là nguồn tình báo vô cùng quý giá. Cho nên, với những thông tin mà ai cũng biết chỉ trừ chúng ta ra, ngươi cứ cố gắng khai thác từ nàng."
"Biết rồi, ta sẽ tùy cơ ứng biến." Tích Bộ đáp: "Lúc này Mộ Dung cô nương kia hẳn vẫn còn ngồi ở đại sảnh khách điếm. Vừa rồi ngươi gây ra náo động lớn như thế, một liêu khách của Phá Kiếm trà liêu như ta mà bây giờ mò xuống lầu, chạy tới bắt chuyện với nàng dưới ánh mắt săm soi của bao người, người ta chắc chắn sẽ khó xử mà không buồn tiếp lời. Ta thấy nên tìm thời cơ khác thì hơn."
"Ừm, ta cũng định vậy." Phong Bất Giác vừa nói, vừa đẩy chiếc chìa khóa trên bàn đến trước mặt Tự Vũ, nàng lẳng lặng nhận lấy rồi cất vào trong hành trang.