Tám giờ tối, Đại học Hàng không Kim Lăng.
Sau khi mua sắm đồ đạc xong xuôi và rời trường, Tần Thủ không đến Đại học Đông Nam ngay mà ghé qua trường Hàng không của Lục Nguyên Phương trước.
Lục Nguyên Phương đã đứng đợi ở cổng trường từ sớm. Cậu ta vẫy tay rối rít, mặt mày hớn hở, có vẻ như đã hoàn toàn thoát khỏi bóng ma thất tình.
"Tần Thủ, sao tự nhiên cậu lại qua đây đưa kem chống nắng cho tớ thế? Đàn ông con trai ai lại dùng mấy cái này..."
Miệng thì chê bôi thế thôi, chứ trong lòng Lục Nguyên Phương đang sướng rơn.
Đúng là anh em tốt, có chuyện gì cũng nghĩ đến cậu ta đầu tiên.
Dĩ nhiên Tần Thủ sẽ không khai thật là do mình có quá nhiều kem chống nắng. Hắn chỉ cười hì hì, đưa cái túi đựng kem chống nắng, lót giày, băng cá nhân và vài món ăn vặt sang.
"Không việc gì phải tự rước khổ vào thân. Có mấy thứ này, lúc học quân sự cậu cũng dễ thở hơn chút. Lại còn giữ được nhan sắc để tạo khoảng cách với các bạn nam khác, biết đâu lại thu hút được sự chú ý của nữ thần nào đó thì sao."
"Tớ... tớ thu hút nữ thần làm gì, trong lòng tớ chỉ có chị Hồ Mị thôi..."
Lục Nguyên Phương như bị nói trúng tim đen, ánh mắt né tránh, giọng nói cứ bé dần.
Anh em với nhau cả, còn bày đặt làm bộ.
Tần Thủ vỗ vai cậu bạn thân, vô cùng tâm lý mở đường cho đối phương đỡ ngượng:
"Chẳng phải chị Hồ Mị đã từ chối cậu thẳng thừng rồi sao? Giờ cậu đi tán cô khác thì cũng chẳng ai bắt bẻ được câu nào đâu."
"Thật hả?"
Lục Nguyên Phương phấn chấn hẳn lên. Dưới ánh mắt như cười như không của Tần Thủ, cậu ta đỏ mặt gãi đầu:
"Tớ thấy có một bạn nữ trong lớp cũng khá được, khuôn mặt với vóc dáng tớ đều rất ưng. Chỉ là cân nặng hơi chưa đạt chuẩn một tẹo, mới có sáu mươi ký..."
"Cứng nhắc! Đã thật lòng yêu một người thì bao dung một vài khuyết điểm của người ta có sao đâu."
"Hả? Sao nghe có lý thế nhỉ..."
Lục Nguyên Phương nhìn bạn đầy thán phục. Mỗi lần cậu ta do dự hoang mang, Tần Thủ đều có thể khai sáng cho mình.
Có được người anh em tốt thế này đúng là may mắn cả đời.
Nhưng muốn tình bạn bền lâu thì không thể cứ để một bên cho đi mãi được. Lục Nguyên Phương cảm động đến mức nằng nặc đòi kéo Tần Thủ đi dạo phố, bao ăn một chầu.
"Để lần sau đi! Tớ còn phải sang tìm Dữu Dữu với chị Linh Chi nữa."
Tần Thủ chẳng có hứng thú lượn lờ ban đêm với đàn ông đực rựa. Hắn quay người đi thẳng chẳng kịp nói tiếng tạm biệt, bỏ lại Lục Nguyên Phương đứng đó thở dài tiếc nuối.
Hơn mười phút sau, hắn đã có mặt tại Đại học Đông Nam.
Tô Dữu cũng đã đợi sẵn ở cổng trường từ sớm. Cô diện chiếc váy liền thân dáng ngắn màu trắng kem, hai bím tóc nhỏ rủ xuống trước khuôn ngực đầy đặn, toát lên vẻ đáng yêu và sức sống thanh xuân phơi phới.
Nụ cười rạng rỡ bất chợt nở trên môi cô còn khiến hai nam sinh đi ngang qua mải ngẩn ngơ ngắm nhìn mà suýt đâm sầm vào nhau.
"Anh Thủ, anh đến rồi!"
Tô Dữu như một chú chim sơn ca nhỏ, lanh lợi nhào vào lòng bạn trai, thể hiện trọn vẹn nỗi nhớ nhung của mình.
Tần Thủ ôm chặt lấy cô, cảm nhận xúc cảm mềm mại truyền tới, áy náy nói: "Dữu Dữu, anh xin lỗi nhé, hai hôm nay anh hơi bận..."
"Anh Thủ bận việc gì thế ạ? Em cũng muốn san sẻ với anh..."
Tô Dữu rời khỏi vòng tay ấm áp của hắn, xoay người định nắm tay bạn trai đi vào trường.
Thế nhưng, khi phát hiện trên tay Tần Thủ xách theo tới hai cái túi, nụ cười của cô lập tức nhạt đi vài phần.
Tỏ tình xong đã không chủ động liên lạc thì chớ, nay sang tìm cô mà vẫn không quên mang quà cho cả Lục Linh Chi nữa cơ đấy.Nếu hôm nay không đưa ra được một lý do thuyết phục, thời gian thử thách nhất định sẽ bị cô kéo dài vô thời hạn!
"Hai ngày nay anh bận chuẩn bị khởi nghiệp..."
"Khởi nghiệp á?"
Sóng đôi bước qua cổng trường, ánh đèn vàng ấm áp càng làm tăng thêm bầu không khí lãng mạn cho cặp tình nhân trẻ.
Thế nhưng Tần Thủ vừa cất lời, gương mặt xinh xắn của Tô Dữu đã hiện lên vẻ ngỡ ngàng.
Bọn họ mới nhập học chưa được mấy ngày, nhiều chỗ trong trường còn chưa biết hết, sao anh ấy lại vội vàng đến thế?
Tần Thủ gật đầu, nhìn những dãy nhà mang đậm nét đặc trưng của Đại học Đông Nam phía trước, nửa đùa nửa thật:
"Em là sinh viên xuất sắc của Đại học Đông Nam, còn anh chỉ là cậu sinh viên nghèo ở một trường hạng hai bình thường. Nếu không nỗ lực hơn chút, lỡ có ngày anh không theo kịp bước chân em thì sao?"
Người ta thường nói, những lời nói đùa thường ẩn chứa vài phần thật lòng.
Tô Dữu lập tức bị chạm đến nơi mềm yếu nhất trong tim. Cô dừng bước, nghiêm túc nói: "Anh Thủ, cho dù thật sự có ngày đó, em cũng sẽ dừng lại để đợi anh."
"Nhưng anh không muốn em phải chờ. Anh chỉ muốn nhanh chóng trưởng thành, đứng ra phía trước che mưa chắn gió cho em cả đời..."
Bùm!
Những lời âu yếm mộc mạc lại là thứ vũ khí khó chống đỡ nhất.
Tô Dữu không kịp phòng bị, chỉ cảm thấy trong khoảnh khắc ấy cả thế giới như biến mất, mọi tính toán nhỏ nhặt trong lòng lúc này cũng tan thành mây khói.
"Thanh máu" của cái gọi là thời gian thử thách lập tức tụt thẳng về không, cô chỉ muốn bày tỏ ngay tiếng lòng mình ngay tại chỗ.
May mà khóe mắt vô tình lướt qua hai chiếc túi quà kia, cô mới miễn cưỡng đè nén được sự kích động này xuống.
Dù thế nào cũng phải đợi Tần Thủ ngỏ lời trước thì cô mới đồng ý!
Cái gì quá cũng dễ phản tác dụng.
Tuôn xong mấy lời đường mật tự bịa ra, Tần Thủ cứ như đang ở trường mình, đảo khách thành chủ dẫn Tô Dữu đi dạo ngắm cảnh đêm thơ mộng.
Chẳng biết từ lúc nào hai người đã đến Cửu Long Hồ. Mặt hồ gợn sóng lăn tăn lấp lánh, có không ít sinh viên và các cặp đôi đang hóng mát, hẹn hò quanh đây.
Tần Thủ tìm một chiếc ghế trống rồi kéo cô nàng ngồi xuống, bắt đầu kể sơ qua những việc mình đã làm để chuẩn bị khởi nghiệp trong hai ngày qua.
Tô Dữu dẫu sao cũng chỉ là tân sinh viên mới chân ướt chân ráo vào đại học, nghe xong tuy không hiểu gì mấy nhưng vẫn thấy vô cùng lợi hại, đồng thời trong lòng cũng dâng lên một niềm xót xa.
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi mà anh ấy đã làm nhiều việc như vậy, chắc là mệt lắm...
"Anh Thủ, em có thể giúp gì cho anh không? Em không muốn anh phải vất vả một mình thế đâu."
"Ừm... Đúng là có một việc chỉ em mới giúp được anh thôi."
"Anh Thủ cứ nói đi, em nhất định sẽ dốc hết sức hoàn thành!"
Trong lúc cảm động, Tô Dữu hiếm hoi vỗ ngực bảo đảm, vì dùng sức hơi quá đà nên khiến khuôn ngực đầy đặn phập phồng nhè nhẹ.
Đã vậy thì Tần Thủ cũng chẳng khách sáo nữa, hắn cười hì hì: "Dữu Dữu, vậy em hôn anh một cái được không?"
"...Anh Thủ, anh đáng ghét thật đấy."
Tô Dữu ngơ ngác mất hai giây mới phản ứng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn thoắt cái nóng bừng lên, nhưng kỳ lạ là cô lại không quá bài xích.
Tần Thủ đã có thể vì cô mà liều mạng phấn đấu, vậy cô hôn anh một cái thì có làm sao.
Hơn nữa trước kia lúc còn đóng giả làm người yêu cũng từng hôn nhau hai lần rồi, hiện tại đã thành người yêu dự bị, lại càng chẳng cần phải đắn đo suy nghĩ nhiều làm gì.
Nói thì nói vậy, nhưng nhịp tim của Tô Dữu vẫn không kìm được mà đập liên hồi.
Trước đây cô toàn bị anh đánh lén hoặc bị động tiếp nhận, đây mới là lần đầu tiên cô chủ động trao đi nụ hôn ngọt ngào, lại còn ở nơi công cộng đông người qua lại thế này nữa.
Không ngờ lại xấu hổ đến mức này...
Tần Thủ vô cùng kiên nhẫn, vừa thưởng thức sự thay đổi nét mặt của cô nàng ranh mãnh, vừa lặng lẽ chờ đợi phần thưởng ngon lành dâng tới tận miệng.Mãi một lúc lâu sau, dường như Tô Dữu mới chuẩn bị xong tâm lý. Cô vô thức nắm chặt vạt váy, nhắm mắt lại rồi từ từ nhích lại gần.
Tiếc là mới tiến lại được nửa chừng, phía sau bỗng vang lên một giọng nói đầy ngạc nhiên.
"Dữu Dữu, cậu đang làm gì đấy?"
"Viện Viện, Tĩnh Tĩnh, Tư Tư?"
Tô Dữu giật mình mở bừng mắt, nhìn rõ ba bóng người đang đứng cách đó không xa.
Đó chính là ba cô bạn cùng phòng của cô: Triệu Viện Viện, Viên Tĩnh và Lâm Tư Tư.
Thấy mấy cô bạn cùng phòng bước tới gần với nụ cười trêu chọc ngày càng rõ trên mặt, Tô Dữu chẳng hề bối rối chút nào. Cô thản nhiên kéo tay Tần Thủ, ngọt ngào giới thiệu:
"Đây chính là người bạn trai mà tớ từng kể với các cậu, Tần Thủ."
"Hóa ra là thật này..."
Triệu Viện Viện sấn lại gần nhìn thử, trong lòng thoáng chút thất vọng. Cô nàng còn tưởng Tô Dữu không nhịn được mà bắt cá hai tay cơ đấy.
Trong khi đó, Viên Tĩnh và Lâm Tư Tư lại không hẹn mà cùng chung một suy nghĩ.
Xem ra Tô Dữu không nói dối thật, anh bạn trai này đúng là khá đẹp trai đấy chứ.