Sợ nhất là bầu không khí đột nhiên chìm vào im lặng.
Trước cửa giảng đường bậc thang của Học viện Khoa học Kỹ thuật Kim Lăng, các sinh viên xung quanh đồng loạt dừng bước.
Mới khai giảng, buổi sinh hoạt lớp đầu tiên vừa xong, ai nấy đều đang hăm hở xoa tay chuẩn bị hành động...
Kết quả giờ lại bảo hoa khôi xinh đẹp nhất lớp đã là hoa có chủ rồi sao?
Khônggggg~
Vô số ánh mắt đổ dồn về phía Tần Thủ, có nghi ngờ, có khó hiểu, lại có cả ghen tị...
Bọn họ thật sự không nhìn ra Tần Thủ có ưu điểm gì nổi bật, chẳng lẽ chỉ đơn thuần vì đẹp trai thôi sao?
Khương Thanh Ly chắc không phải kiểu người nông cạn như vậy đâu nhỉ?
Tên trọc phú Lưu Cường khó mà chấp nhận nổi. Nếu thua một Giang Cảnh Phòng vừa đẹp trai vừa giàu có thì gã cũng đành chịu.
Nhưng một Tần Thủ hết sức bình thường thì dựa vào cái gì chứ?
Ánh mắt của đám bạn cùng phòng như Giang Cảnh Phòng và Trần Bác nhìn Tần Thủ cũng cực kỳ sai sai. Chẳng phải đã bảo chỉ là bạn học bình thường mới quen thôi sao?
Bạn học bình thường mà lại đứng đợi tận cửa để tặng quà à?
Ôn Nhạc Dao đứng đằng sau Khương Thanh Ly thì càng như bị sét đánh ngang tai. Người bạn trai cô đang tăm tia hóa ra lại lọt vào mắt xanh của cô bạn cùng phòng cấp hoa khôi.
Thế này thì cô làm sao mà thắng nổi!
Tần Thủ đối mặt với hành động đột ngột của Khương Thanh Ly cũng hơi ngơ ngác.
Kiếp trước, đại tiểu thư ngoài việc cho tiền ra thì đúng là có thói quen ban thưởng quà cáp, nhưng đó là đãi ngộ chỉ có ban bệ nòng cốt mới được hưởng.
Chẳng hạn như Trần Bác, người chuyên phụ trách mua đồ ăn sáng và làm bài tập hộ, thỉnh thoảng sẽ nhận được vài món đồ chơi vui mắt nhưng chẳng dùng được do đại tiểu thư mua về. Hắn luôn cẩn thận cất giữ như báu vật, cấm ai được đụng vào.
"Cứ theo đà này, chẳng lẽ mình đã bị đại tiểu thư coi là Pokémon độc quyền rồi sao?"
Suy nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu Tần Thủ đã bị hắn gạt phắt đi. Hắn còn phải bận rộn khởi nghiệp, làm gì có thời gian suốt ngày hầu hạ đại tiểu thư.
"Bạn Khương này, bên trong là gì vậy?"
"Kem chống nắng, tôi không dùng đến."
Khương Thanh Ly trả lời ngắn gọn súc tích, khiến ba cô bạn cùng phòng là Ôn Nhạc Dao, Dương Linh Linh và Trương Hiểu Yến sực hiểu ra.
Hôm nay các cô vừa mới cùng nhau đi dạo phố mua kem chống nắng và mỹ phẩm, trước khi sinh hoạt lớp lại có một người phụ nữ trông như quản gia đến tìm Khương Thanh Ly.
Xem ra là đồ mang tới bị trùng nên cô mới đem tặng cho người khác.
Thế nhưng bao nhiêu người ở đây không tặng mà lại chỉ đưa cho Tần Thủ, nhiêu đó cũng đủ thấy trong số các bạn cùng lớp, Khương Thanh Ly có vẻ thân thiết với Tần Thủ nhất.
Tần Thủ nhìn thấy sự thay đổi nét mặt của mấy cô gái, đại khái cũng đoán ra nguyên do liền xua tay nói: "Cảm ơn ý tốt của bạn Khương, tôi đã có..."
Ngặt nỗi chưa đợi hắn nói hết câu, Khương Thanh Ly đã nhét thẳng túi quà vào ngực hắn rồi quay người dứt khoát bỏ đi.
Đồ đại tiểu thư đã ban thưởng sao có thể thu hồi!
Tần Thủ dở khóc dở cười. Nhận thấy đám sinh viên xung quanh đang có tư thế muốn lao tới hóng hớt và tra khảo, hắn lập tức bôi mỡ vào chân chuồn êm: "Tôi còn có hẹn với bạn, xin phép đi trước nhé."
Nhìn bóng lưng cao ráo của Tần Thủ vội vã rời đi, đám sinh viên ở lại vẻ mặt ai nấy đều vô cùng phức tạp.
Sở Thăng cảm thán: "Đúng là thằng Cầm Thú đỉnh thật đấy, xem ra tao cũng phải đẩy nhanh tiến độ mới được, không thể làm mất uy danh Cầm Thú Song Sát của bọn mình!"
Các sinh viên còn lại: ....
Ra khỏi khu giảng đường, Tần Thủ không tốn thời gian quay về KTX cất quà mà xách túi đồ đi thẳng ra ngoài trường.
Túi kem chống nắng này vừa hay có thể đem tặng cho Lục Linh Chi.
Chỉ là mới đi được nửa đường, phía đối diện lại đi tới một người bạn học quen thuộc đến từng chân tơ kẽ tóc.
"Tần Thủ!"
Người tới chính là người quen cũ Lý Tư Vũ. Cô mặc một chiếc váy dài màu vàng trứng gà, trên tay khéo làm sao cũng đang xách một túi quà, bên cạnh còn đi cùng một nữ sinh có vòng một đẫy đà.Vừa thấy thằng bạn trai cũ mà mình đang ghét cay ghét đắng đột ngột xuất hiện, phản ứng đầu tiên của Lý Tư Vũ là muốn nổi điên.
Nhưng sực nhớ ra bản thân còn phải cưa lại hắn để vả mặt con hồ ly tinh kia, cô ả vội nặn ra một nụ cười cứng đờ.
"Tần Thủ, cậu đến đúng lúc lắm, tớ đang định mang kem chống nắng qua cho cậu đây."
Lý Tư Vũ giơ giơ cái túi trong tay lên để chứng minh mình không nói điêu.
Cô bạn ngực khủng đứng cạnh ngớ người, tuýp kem chống nắng này chẳng phải là của cái cậu tên Hách Soái vừa tặng lúc nãy sao?
Tần Thủ nghe vậy khóe miệng giật giật. Hôm nay hắn chọc phải tổ kem chống nắng hay sao mà ai cũng đòi tặng cái thứ này thế nhỉ?
"Lý Tư Vũ, cô không quên là hai chúng ta từng thề, sau này ai còn bám lấy người kia thì làm chó đấy chứ..."
Tần Thủ còn đang vội đi tìm bạn gái, bèn theo thói quen định móc điện thoại ra mở đoạn ghi âm.
Lý Tư Vũ vừa tức vừa cuống, làm sao có thể để cô bạn cùng phòng nghe thấy cái bí mật đáng xấu hổ này được, bèn kéo tuột Tần Thủ ra một góc khuất.
Sau đó, cô ả lén lút ngó nghiêng như kẻ trộm, xác định không có ai mới hít sâu mấy hơi liên tiếp, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Tần Thủ không ngắt lời, hắn cũng muốn xem cô bạn gái cũ này rốt cuộc định giở trò gì.
Thế rồi... hắn thấy Lý Tư Vũ siết chặt hai nắm tay nhỏ, mặt đỏ gay, phát ra một tiếng kêu không thuộc về loài người.
"Gâu! Gâu gâu!"
"....."
Tần Thủ cạn lời, bắt đầu nghi ngờ có phải đầu óc cô bạn gái cũ này có vấn đề rồi không.
Người bình thường ai lại làm ra cái trò này cơ chứ?
"Lý Tư Vũ, rốt cuộc cô muốn làm gì... Chia tay là cô đòi, bảo tôi đừng làm phiền cũng là cô nói, sao bây giờ cô lại quay sang quấy rầy tôi thế hả?"
"Tần Thủ, tớ hối hận rồi. Trước đây là do tớ quá bốc đồng, quá trẻ con, thật ra người tớ yêu nhất vẫn luôn là cậu..."
Lý Tư Vũ đến tiếng chó sủa còn dám bắt chước, dĩ nhiên là đã chuẩn bị sẵn kịch bản trong đầu, nước mắt nói rơi là rơi ngay.
Tần Thủ sốc nặng, vội vàng ngắt lời: "Giờ nói gì cũng muộn rồi, tôi đã có bạn gái mới, không đời nào tôi bỏ Dữu Dữu để quay lại với cô đâu."
Tại sao lại không thể bỏ con hồ ly tinh đó chứ!
Lý Tư Vũ rất muốn gào lên hỏi cho ra nhẽ, nhưng rốt cuộc vẫn cố nhịn xuống. Bây giờ việc quan trọng nhất là phải vớt vát lại thiện cảm rồi mới tính tiếp được.
"Tớ cũng không mong chuyện quay lại, chỉ muốn làm bạn bè bình thường với cậu thôi, có được không?"
"Được thôi, cô thích làm bạn thì làm, nhưng tôi khuyên cô tốt nhất nên sớm từ bỏ ý định đi, tôi không phải loại đàn ông lăng nhăng đâu."
Tần Thủ nhìn ra Lý Tư Vũ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, nên cũng chẳng buồn nói thêm làm gì.
Cứ để sau này cô ta bị cự tuyệt vài lần ở chỗ hắn, tự khắc sẽ chán nản mà biến mất thôi.
Lý Tư Vũ mỉm cười, đôi mắt ngấn lệ, mừng rỡ đưa túi quà sang: "Là bạn bè thì tặng quà cho nhau cũng bình thường mà nhỉ?"
Tần Thủ nhíu mày nhưng vẫn nhận lấy: "Chỉ lần này thôi đấy!"
Lý Tư Vũ càng cười tươi hơn, vừa lau nước mắt vừa ra vẻ đáng thương nói: "Cậu đi dạo với tớ một chút nữa được không, một lát thôi..."
"E là không được, tôi có hẹn với Dữu Dữu rồi."
"...."
Nụ cười trên môi Lý Tư Vũ vụt tắt. Lại là con hồ ly tinh đó!
Tần Thủ mặc kệ cô bạn gái cũ nghĩ gì, xách hai túi kem chống nắng co giò chạy thẳng.
Khoảng hai phút sau, cô bạn ngực khủng mới dè dặt đi tới.
"Tư Vũ, cậu bạn vừa rồi là ai thế?"
"Bạn trai cũ của tớ đấy."Lý Tư Vũ lau nước mắt, không hề giấu giếm. Chẳng biết có phải do nhập vai quá sâu hay không mà trong lòng cô chợt dâng lên một nỗi tủi thân, nước mắt càng lau lại càng rơi nhiều hơn.
Đại Hùng Muội cứ đinh ninh cô bạn cùng phòng mới là người bị đá, liền hậm hực bất bình thay bạn, lên tiếng an ủi:
"Tư Vũ, cậu đừng khóc nữa, đau lòng vì cái thằng tồi đó không đáng đâu. Cậu xinh đẹp thế này, sau này chắc chắn sẽ tìm được người tốt hơn. Cậu không thấy tối nay trong lớp có bao nhiêu bạn nam cứ lén nhìn cậu đấy à..."
"Là tớ đá cậu ta."
"Hả?"
Đại Hùng Muội ngớ người, thế này là sao?