"Ngươi là người của giáo đình phải không?"
Đối mặt với lời chất vấn của Lý Sát, nét mặt Hoàng Thạch nam tước không hề lộ ra chút biểu cảm nào.
"Thích Phong tử tước, ta không hiểu ngài đang nói gì. Ta là nam tước được đế quốc sắc phong, không có bất kỳ quan hệ nào với giáo đình."
Hắn khựng lại một chút, ánh mắt lướt qua hai mươi kỵ sĩ Độc Giác Thú đang dàn trận sẵn sàng ở đằng xa, rồi lại dời về phía Lý Sát.
"Ngược lại là ngài, không tuyên mà chiến, trực tiếp tấn công đập nước của ta. Chuyện này, ngài có nên cho ta một lời giải thích không?"
Lý Sát bật cười.
"Giải thích? Lúc ngươi xây đập nước đã từng cho Xích Sa lĩnh lời giải thích nào chưa? Bây giờ đập nước bị phá, ngươi lại chạy tới đòi ta giải thích?"
Nói đoạn, nụ cười trên môi hắn vụt tắt, ánh mắt trong phút chốc trở nên lạnh lẽo: "Ta không cần biết ngươi có phải người của giáo đình hay không. Bớt nói nhảm đi, nhận thua hay kháng cự, chọn đi!"
Vũng nước ở Đông Cảnh này quá sâu.
Cái chết của người thừa kế Thiên Ưng, vụ trảm thủ Bán Thú Nhân ở Hải Giác vực, kẻ đứng sau giật dây hai chuyện này đến nay vẫn chưa lộ diện.
Nếu Hoàng Thạch nam tước chỉ là một quân cờ ngầm bình thường của giáo đình thì còn dễ xử, nhưng nếu hắn có dính líu đến Thánh Chiến liên minh, khinh suất ra tay sát hại sẽ rất dễ rước lấy rắc rối lớn hơn.
Ai biết được liệu có kinh động đến nhân vật khó lường nào đó đứng đằng sau hay không?
Đấu công khai thì đương nhiên không sợ, chỉ e đối phương giở trò ném đá giấu tay, ngấm ngầm phá hoại tuyến đường giao thương với Ma Linh, đó mới là điều nhức đầu nhất.
Nhưng không giết, không có nghĩa là không thể giải quyết. Chiến tranh lãnh địa chính là phương thức giải quyết xung đột đường hoàng nhất giữa các quý tộc.
Chỉ cần đánh một trận, giành lấy quyền sử dụng Nam Sa hà, đảm bảo an toàn nguồn nước sau này cho Xích Sa lĩnh là được.
Đến lúc đó, chỉ cần tuồn tin tức "Hồng Nham lĩnh đã bị giáo đình thẩm thấu, biến thành lãnh địa của giáo đình" tới chỗ Thiên Ưng.
Để Thiên Ưng đại công đang ôm một bụng lửa giận tự tay dọn dẹp đám sâu mọt ở phía đông Đông Cảnh này, chẳng phải mượn dao giết người sẽ sạch sẽ hơn nhiều so với việc hắn tự mình động thủ sao?
...
Hoàng Thạch nam tước hít sâu một hơi, sắc mặt lại âm trầm thêm vài phần.
"Nhân khẩu của Xích Sa lĩnh không nhiều, vậy ta chỉ chặn giữ một nửa dòng chảy, như thế đã được chưa? Mỗi bên lùi một bước, sau này cũng dễ bề nhìn mặt nhau."
Lý Sát nhướn mày.
"Dễ bề nhìn mặt nhau? Ngươi chặn đứt Nam Sa hà suốt ba năm trời, sao lúc đó không nói câu này? Ta không rảnh đôi co với ngươi, nhận thua hay kháng cự, mau chọn đi."
Hồng Nham tử tước không nhịn được nữa.
Hắn xun xoe tiến lên vài bước, trên mặt nặn ra nụ cười nịnh hót: "Lý Sát các hạ, hay là thế này đi, để ta đứng ra làm chủ, mời hai vị đến Hồng Nham bảo ngồi một lát, chúng ta từ từ bàn bạc..."
"Cút!"
Lý Sát chẳng buồn nhìn hắn, lạnh lùng quát thẳng: "Ở đây không đến lượt ngươi lên tiếng!"
Nụ cười của Hồng Nham tử tước cứng đờ trên mặt, đôi môi run rẩy mấy cái, cuối cùng vẫn không dám ho hé nửa lời, đành rụt cổ lùi sang một bên.
Hoàng Thạch nam tước cũng lạnh lùng liếc nhìn Hồng Nham tử tước, trong mắt lóe lên tia chán ghét. Vướng phải một tên phế vật thế này đúng là bất hạnh của hắn.
Nhưng lúc này không phải thời điểm để bận tâm chuyện đó.
Hắn dường như vừa đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn, bèn hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy mà nói:
"Lý Sát, chúng ta là người một nhà, không cần thiết phải đấu đá nội bộ."
...
Lý Sát sững sờ!
Người một nhà!?
Ta với giáo đình thành người một nhà từ bao giờ, sao bản thân ta lại không biết!?
Câu nói không đầu không đuôi này khiến đầu óc hắn trong phút chốc trở nên trống rỗng.
Hắn chằm chằm nhìn vào mắt Hoàng Thạch nam tước. Ánh mắt đối phương vừa có vẻ mong chờ, lại vừa mang theo sự phức tạp, hoàn toàn không giống như đang tùy tiện bịa chuyện để né tránh xung đột.Chuyện này đúng là kỳ quái!
Lần duy nhất hắn có dính dáng đến giáo đình chính là qua Tra Nhĩ Tư...
Chẳng lẽ là vì lão?
Lão già đen như than kia từng là Quang Minh thần vệ của giáo hoàng tiền nhiệm, xét theo thân phận, lão chắc chắn thuộc phe giáo hoàng.
Về sau, lão lại bị tài phán sở tuyên bố đánh mất tín ngưỡng, tước đoạt thân phận đại thần quan, cuối cùng còn bị giáo đình ban lệnh truy nã dị đoan.
Nói cách khác, Tra Nhĩ Tư vẫn chưa chết, có lẽ lão đang lẩn trốn ở một nơi nào đó.
Điểm mấu chốt lúc này là, hắn từng cung cấp vài chục xe lương thực cho Tra Nhĩ Tư cùng mấy trăm thần quan kia. Việc này chẳng khác nào giúp bọn họ tẩu thoát ngay giữa lúc Bắc Cảnh đang ráo riết thanh trừng thế lực Quang Minh.
Biết đâu trong mắt một số kẻ thuộc nội bộ giáo đình, hành động âm thầm hỗ trợ này lại khiến hắn trông giống như một đồng minh tiềm năng của bọn chúng?
Nghĩ tới đây, Lý Sát lắc đầu nguầy nguậy, vội vàng phủ nhận:
"Ta với giáo đình các ngươi không có nửa điểm quan hệ, đừng có lôi ta vào. Đó chỉ là giao dịch, bản thân ta chỉ hứng thú với chuyện làm ăn thôi."
Năm đó nếu không phải do thực lực chưa đủ, đánh không lại lão già đen như than kia, cộng thêm việc muốn mượn tay đối phương hủy bỏ lệnh truy nã dị đoan của tỷ tỷ, thì hắn cũng chẳng đời nào chịu ra tay giúp đỡ.
Thấy thái độ hoàn toàn không muốn dính dáng gì tới mình của Lý Sát, sắc mặt Hoàng Thạch nam tước trở nên âm u khó đoán.
Hắn nhìn chằm chằm Lý Sát vài giây, cuối cùng khẽ thở dài một tiếng.
"Được thôi, ta chọn nhận thua, nhưng nước sông Nam Sa hà ta bắt buộc phải giữ lại một nửa. Đổi lại, ta có thể bồi thường cho ngươi một khoản."
...
Hả!?
Nhận thua dễ dàng như vậy sao!?
Lý Sát có chút dở khóc dở cười. Khó khăn lắm hắn mới muốn đánh một trận đàng hoàng, kết quả đối phương lại trực tiếp nhận thua.
Kịch bản này sai quá sai rồi!
Hắn nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Hoàng Thạch nam tước, hỏi: "Vậy ngươi định bồi thường bao nhiêu?"
Hoàng Thạch nam tước hạ giọng: "Ta tối đa chỉ có thể đưa ra năm trăm đồng tiền vàng."
Lý Sát phì cười thành tiếng: "Ngươi coi ta là kẻ ăn mày đấy à? Nói cho ngươi biết, không có một vạn đồng tiền vàng thì miễn bàn!"
Lông mày Hoàng Thạch nam tước nhíu chặt vào nhau.
Một vạn đồng tiền vàng!?
Ngươi tưởng ai cũng lắm tiền nhiều của như ngươi chắc!?
Đang lúc hắn định lên tiếng, Lý Sát lại không cho hắn cơ hội: "Nếu ngươi không trả nổi, vậy quyền kiểm soát Nam Sa hà sẽ thuộc về ta!"
"Ta cho phép ngươi khơi một con mương dẫn nước rộng nửa mét, sâu nửa mét, những chỗ khác tuyệt đối không được động vào. Bằng không, ta sẽ coi như ngươi xé bỏ thỏa thuận, đến lúc đó đừng trách ta ra tay tàn độc!"
...
Sắc mặt Hoàng Thạch nam tước chợt biến đổi, giận dữ quát: "Ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"
Lý Sát hừ lạnh một tiếng.
"Thắng là thắng, thua là thua, làm gì có chuyện đầu hàng mà chỉ chịu thua một nửa. Ta cho ngươi giữ lại một con mương dẫn nước, chẳng qua là vì không nỡ nhìn lãnh dân Hoàng Thạch lĩnh chết khát mà thôi, chứ không phải vì ta thương hại ngươi!"
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Hoàng Thạch nam tước, gằn từng chữ: "Đã không đồng ý, vậy thì chuẩn bị khai chiến đi!"
Nói xong, hắn quay đầu ngựa, chuẩn bị trở về đội ngũ của mình. Mặt trời đã sắp lặn rồi, còn lề mề tiếp thì biết dây dưa đến bao giờ?
Hơn nữa, chỉ có đánh một trận thật tơi bời mới có thể dập tắt hoàn toàn cái suy nghĩ "người một nhà" vớ vẩn của đối phương!
...
"Khoan đã!"
Hoàng Thạch nam tước còn muốn thương lượng thêm chút nữa, nhưng đúng lúc này, mặt đất dưới chân độc giác thú đột sinh dị biến!
Một đoạn rễ cây thô to đột ngột chui vọt ra từ dưới bãi cát, cuốn theo đất đá văng tung tóe, quấn thẳng về phía Lý Sát và độc giác thú!
Lý Sát cả kinh!Hắn lập tức phản ứng, giật mạnh dây cương. Độc giác thú hí dài một tiếng, hai móng trước giương cao rồi đạp mạnh xuống đất!
Sinh mệnh lực siêu phàm bậc cao cuộn trào, hòa cùng khí tức thần thánh đặc trưng của thần thú ầm ầm bùng phát!
Ầm ──!
Thánh diễm màu trắng bùng nổ, trong chớp mắt chấn nát đoạn rễ cây kia thành vô số khúc, mảnh vụn bắn tung tóe!
...
Bị đánh lén!
Lý Sát nổi trận lôi đình!
Độc giác thú lao vọt ra xa hơn mười mét mới dừng lại, quay đầu cảnh giác nhìn về phía Hoàng Thạch nam tước, ánh mắt hệt như đang nhìn một kẻ đã chết.
"Ngươi chán sống rồi! Vậy mà dám ra tay tấn công ta ngay trong lúc đàm phán!"
Hành động này chính là công khai chà đạp lên quy tắc đàm phán bất thành văn, chắc chắn sẽ bị toàn bộ giới quý tộc khinh bỉ và tẩy chay.
Sao hắn dám!?
Thế nhưng, chứng kiến cảnh này, sắc mặt Hoàng Thạch nam tước cũng đột ngột biến đổi!
Trên mặt hắn không hề có vẻ âm hiểm của kẻ vừa đạt được mưu đồ, mà chỉ có sự kinh hãi tột độ. Hắn hướng về phía rễ cây vừa trồi lên gào lớn: "Mau dừng tay!"
Đáng tiếc, chẳng có tác dụng gì.
Từ dưới lòng đất lại vọt lên hai bóng người với tốc độ cực nhanh, tay lăm lăm binh khí sắc bén, hung hãn lao thẳng về phía Lý Sát!
Hai kẻ này có đôi tai thon dài, mái tóc màu xanh lục sẫm, trên làn da trắng bệch ẩn hiện những đường vân tựa như vân gỗ.
Không ngờ lại là thích khách tộc tinh linh!
Cấp lam nguyệt!