Bối Bối đứng trong phòng khách, tay cầm tấm thẻ nhiệm vụ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó hết cả lại.
Trên thẻ nhiệm vụ viết:
"1. Dọn dẹp phòng ngủ chính và phòng trẻ em, làm việc nhà (lau nhà, phơi chăn, gấp quần áo...)"
"2. Đi siêu thị mua đồ dùng hàng ngày"
"3. Chuẩn bị bữa trưa (ba món một canh)"
"Nhiều thế cơ ạ?"
Bối Bối bĩu môi, nhìn sang Kim Phú Xuyên đang đứng bên cạnh.
"Ngày nào mẹ con cũng làm ngần này việc đấy."
Kim Phú Xuyên chịu trách nhiệm hỗ trợ, có việc nào Bối Bối không làm được thì hắn mới giúp một tay.
"Nhưng mà..."
Bối Bối muốn nói gì đó nhưng lại thôi, đành đặt tấm thẻ nhiệm vụ xuống rồi đi về phòng.
Đẩy cửa phòng mình ra.
Trên giường, chăn màn rối tung thành một cục, gối nằm xộc xệch sang một bên, trên tủ đầu giường chất đống mấy quyển sách và dây sạc.
Dưới đất còn có chiếc váy nhỏ Bối Bối vừa thay ra, vứt chỏng chơ trong góc.
Bối Bối đứng ở cửa nhìn mất hai giây, không biết phải bắt đầu từ đâu.
Bình thường toàn là mẹ dọn dẹp, cô bé chưa từng đụng tay vào mấy việc này bao giờ.
"Gấp chăn trước vậy."
Cô bé lẩm bẩm, bò lên giường, túm lấy một góc chăn kéo vào giữa.
Chăn thì to, người cô bé thì nhỏ, loay hoay mãi mà vẫn không kéo phẳng ra được.
"Để bố giúp con một tay nhé."
Kim Phú Xuyên bước tới, giúp con gái kéo căng chăn ra.
Hai bố con hì hục dọn dẹp trong phòng mất cả buổi.
"Bình thường mẹ con nhiều việc thật đấy."
Kim Phú Xuyên nghĩ đến cảnh ngày nào vợ cũng thui thủi làm một mình, quả thực rất vất vả.
Sang phòng bên cạnh còn bừa bộn hơn.
Đồ chơi vứt la liệt đầy sàn, từ lego, búp bê cho đến truyện tranh, chỗ nào cũng có.
"Mấy cái này đều phải dọn hết ạ?"
Bối Bối đứng giữa phòng, chống nạnh nhìn một lúc lâu.
"Đương nhiên rồi, bình thường mẹ toàn cất gọn gàng giúp con đấy."
Kim Phú Xuyên tựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực.
Mười phút trôi qua.
Bối Bối đã nằm ườn ra sàn không nhúc nhích, sự kiên nhẫn cạn sạch sành sanh.
Cái dáng chống nạnh rồi nằm ườn ra kia giống hệt mẹ con bé luôn.
Sự kiên nhẫn hôm nay của tiểu công chúa Bối Bối đã chạm đáy. Lần này ông chủ Kim làm tốt đấy, không ráo riết dạy đời mà để Bối Bối tự mình trải nghiệm.
...]
Ở phòng livestream thứ hai.
Vân Hạo trông như một người tí hon, chen chúc giữa "rừng người khổng lồ" suốt một lúc lâu, giữa đường còn phải đổi tuyến, rồi lại xếp hàng chờ đợi trầy trật.
Mấy người cao ráo còn có thể giơ tay lên cao lướt điện thoại, còn Vân Hạo bị chèn ép đến mức tay chẳng rút ra nổi. Cậu bé chẳng cần bám vào đâu cũng không ngã được, bị kẹp chặt ở giữa vô cùng khó chịu.
8 giờ 30 phút.
"Phù..."
Vân Hạo bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, thở phào một hơi thật dài.
Cuối cùng cũng được thấy lại ánh mặt trời.
Làn gió mát lành buổi sớm đã thổi bay thứ không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi mồ hôi, mùi đồ ăn sáng và mùi nước hoa dưới tàu điện ngầm. Cậu bé cảm thấy cả người như vừa được sống lại.
"Đi mau thôi, lát nữa là muộn mất."
Anh quay phim vác máy quay đi theo phía sau, liếc nhìn thời gian trên điện thoại.
Dòng người bên đường bước đi hối hả, tiếng giày cao gót gõ lộc cộc xuống mặt đường hòa cùng tiếng giày da nện cộp cộp trên bậc thang, đan xen vào nhau như một bản giao hưởng vội vã.Vân Hạo ngẩng đầu nhìn biển chỉ đường, rồi lại cúi xuống xem bản đồ trên điện thoại.
"Chắc cùng lắm 10 phút nữa là tới, không muộn được đâu."
Anh quay phim đi theo phía sau, mỉm cười: "Lát nữa cháu sẽ hiểu."
Hai người rẽ qua một ngã tư, trước mặt hiện ra một tòa nhà văn phòng.
Vân Hạo đẩy cửa kính, bước vào sảnh lớn.
Và rồi——
Cậu bé đứng sững lại.
Trong sảnh chờ thang máy, người đứng đông nghìn nghịt.
Trước cửa bốn chiếc thang máy là những hàng dài dằng dặc, chen kín cả lối đi.
"Thế này..."
Vân Hạo há miệng, không biết phải nói gì.
[Vân Hạo vẫn còn non lắm, chưa biết kẻ thù lớn nhất trên đường đi làm ngoài tàu điện ngầm ra thì còn có thang máy đâu.
Giờ cao điểm ở các tòa nhà văn phòng Kinh Thành cũng chẳng khá hơn tàu điện ngầm là bao, đúng là hiện trường đại di cư của loài người mà.
...]
"Đứng ngẩn ra đó làm gì, ra xếp hàng đi cháu."
Anh quay phim chỉ tay về phía cuối hàng.
Vân Hạo vội vàng chạy tới, đứng vào đuôi hàng.
8 giờ 45 phút.
8 giờ 48 phút.
8 giờ 50 phút.
Hàng người chậm chạp nhích về phía trước, hệt như một con sâu róm lười biếng, mỗi lần nhúc nhích một chút đều phải chờ rất lâu.
Vân Hạo liên tục nhìn đồng hồ, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ sốt ruột.
Tầng 16.
Tầng 17.
Tầng 18.
Thang máy hình như tầng nào cũng phải dừng lại một lúc, thành ra tốc độ cực kỳ chậm, mãi mới xuống được một chuyến.
8 giờ 53 phút.
Chỉ còn 7 phút nữa.
Vài thanh niên bên cạnh chờ không nổi nữa, cằn nhằn chửi đổng vài câu rồi quay người bỏ đi, đẩy cửa thoát hiểm ra leo thang bộ.
Nhưng nơi Vân Hạo cần đến lại là tầng 28, cậu bé vốn dĩ không thể leo nổi, đành phải tiếp tục chờ.
Cuối cùng, cậu bé cũng nhích được lên đầu hàng.
Đinh——
Một chiếc thang máy đã xuống tới nơi.
Khoảnh khắc cửa mở ra, Vân Hạo lại ngớ người.
Bên trong thang máy đã chật ních người, chỉ còn trống chừng bốn năm chỗ.
"Mau vào đi cháu."
Anh quay phim đẩy Vân Hạo lên trước, mãi mới chen được vào trong.
Thêm ba người nữa bước vào thì thang máy báo quá tải, anh chàng phía sau cố lách vào thử hai lần nhưng chuông cảnh báo cứ kêu liên hồi, đành ngậm ngùi lùi lại.
Cửa thang máy đóng lại, bắt đầu đi lên.
Vân Hạo nhìn cửa thang máy cứ liên tục mở ra rồi có người bước ra ngoài, thời gian lại bị kéo dài thêm không ít.
9 giờ đúng.
Đã đến giờ vào làm, mà Vân Hạo lúc này vẫn đang kẹt ở tầng 16.
Kiểu gì cũng muộn làm rồi.
Đến khi bước ra khỏi thang máy thì đã là 9 giờ 6 phút.
"Chú ơi, lúc ở tầng một, sao mấy người kia lại không bước ra vậy ạ?"
Vân Hạo vừa ra khỏi thang máy đã tò mò hỏi ngay.
"Mấy người đó leo thang bộ lên tầng ba tầng bốn, rồi mới đi thang máy ngược xuống đấy."
Anh quay phim giải thích.
"Sao cơ ạ?"
Vân Hạo càng thêm ngơ ngác: "Tại sao lại phải làm thế ạ?"
"Vì ở tầng một vốn dĩ không chen vào nổi, leo lên mấy tầng trên rồi đi thang máy ngược xuống lại dễ giành được chỗ hơn."
Anh quay phim nói bằng giọng điệu bình thản, như thể đây là chuyện hết sức bình thường.
Vân Hạo im lặng. Đây đều là những kiến thức không hề có trong sách vở, chỉ khi tự mình trải nghiệm mới có thể hiểu được.
Chặng đường đi làm sáng nay chẳng khác nào đi đánh trận, mà mấu chốt là cuối cùng vẫn bị muộn giờ.Mà ngày nào bố cũng phải trải qua trận chiến kiểu này!
Cậu nhớ lại bình thường bố vẫn hay nói: "Bố cực khổ kiếm tiền cho con ăn học, mà con đền đáp bố bằng cái thành tích này đấy à?"
Trước kia cậu cứ nghĩ đó là bố đang mắng mình.
Bây giờ cậu chợt nhận ra... hình như đúng là vất vả thật.
[Hahaha, biểu cảm của Vân Hạo làm tôi cười chết mất, hoàn toàn không hiểu nổi pha xử lý ảo ma này.
Quả nhiên, trí khôn của dân công sở đều do bị ép mà ra, nghĩ ra được cách này đúng là thiên tài.
[...]
"Đi thôi em, vào công ty đã."
Anh quay phim vỗ vai cậu.
Vân Hạo gật đầu, bước về phía công ty.
Cô gái ở quầy lễ tân ngẩng đầu nhìn cậu, mỉm cười chào: "Chào buổi sáng nha, cậu bé."
"Em chào chị ạ."
Vân Hạo lịch sự gật đầu, rồi ấn vân tay vào máy chấm công.
"Tít!"
"Bạn đã đi muộn."
Vân Hạo cười khổ, bối rối nhìn chị lễ tân.
"Không sao đâu, bàn làm việc của bố em dọn xong rồi, em cứ đi tới phòng 2805 là được."
Biết chương trình đang ghi hình, chị lễ tân còn vẫy tay chào ống kính.
"Em cảm ơn chị ạ."
Vân Hạo gật đầu rồi bước vào trong.