"Đúng rồi, đây không phải xe go-kart đâu, là ghế mát-xa đấy."
Thần Thần chơi một lúc, thấy bình luận của kim chủ thì chỉnh lại góc máy rồi ngồi lên ghế.
Lần này cậu nhóc ghim giỏ hàng lên trước, đỡ mất công để kim chủ phải giục.
Cậu nhóc tìm nút nguồn rồi bấm xuống.
Rè rè rè——
Các con lăn mát-xa bắt đầu rung lên, đẩy từ thắt lưng lên trên, rồi lại lăn ngược xuống dưới.
Cả người Thần Thần bị rung bần bật, biểu cảm lập tức trở nên vô cùng khoa trương, hai mắt trợn tròn xoe: "Ồ—— ồ—— sướng quá!"
Mức rung hơi mạnh, Thần Thần vội vàng hạ bớt lực, chọn một nấc vừa phải.
Tận hưởng một lúc, cậu nhóc đột nhiên đứng phắt dậy.
Ngả phẳng lưng ghế ra, để con lăn hướng lên trên, sau đó ngồi tọt luôn lên đấy.
"Mát-xa được cả mông này."
Thần Thần cười hì hì ngồi trên con lăn: "Cái này không biết có chữa được bệnh trĩ cho bố cháu không nhỉ? Hahaha!"
Vừa nói, Thần Thần lại bắt đầu mày mò mấy cái nút bấm bên phải.
Tạch!
Bấm một cái, tựa lưng liền ngả phẳng ra, biến thành một chiếc ghế nằm.
"Chế độ nằm phẳng! Thích hợp để ngủ trưa! Vừa ngủ vừa mát-xa, trong mơ cũng được đi spa VIP!"
"Chế độ này xịn lắm, ông già nhà cháu mà đột nhiên phát bệnh, cháu có thể cho ổng nằm lên đây rồi đẩy thẳng ra ngoài."
Thần Thần nằm lên, hai chân đạp đất, lại bắt đầu trượt đi.
Đại Hoàng sủa gâu gâu chạy lại gần, lượn lờ xung quanh ngắm nghía xem đây là cái thứ quái gì.
【Vãi cả chưởng?! Thần Thần đúng là thiên tài nhí, cái này làm xe cấp cứu được thật đấy, người già trong nhà ốm đau là đẩy thẳng ra ngoài luôn】
【Cái ghế này lắm chức năng thế, vừa mát-xa, vừa ngủ, lại còn lái như xe được, chắc kim chủ cũng chẳng ngờ tới nhiều công dụng thế này đâu nhỉ】
【Cách livestream bán hàng này ảo ma quá, Thần Thần đúng là thừa hưởng trọn vẹn cái gen bất ổn của Anh chàng buông xuôi, thế mà tôi lại thấy hơi xiêu lòng rồi đấy】
【Đã chốt đơn! Bị Thần Thần thao túng tâm lý cmnr, đây đúng là chiếc ghế chân ái, chất lượng trông cũng rất ra gì và này nọ đấy】
【...】
Lần này, chẳng cần Thần Thần phải mở miệng quảng cáo, cư dân mạng đã rần rần chốt đơn.
Nhoáng cái, số lượng đơn hàng đã vượt mốc 50.
"Lăng Phong Thích Ăn Gà Hấp Kỷ Tử" tặng Đại Bảo Kiếm x10
Kim chủ sướng rơn cả người, không ngờ làm trò con bò thế này mà cũng bán được hàng, liền điên cuồng buff quà cho Thần Thần.
"Đúng rồi, cái này còn làm xe chở hàng được nữa nè!"
Thần Thần ngồi trên ghế nghỉ mệt một chút, đột nhiên lại nảy ra một công dụng mới.
Cậu nhóc chạy tót vào nhà, bê ra năm thùng nước suối, xếp ngay ngắn từng thùng lên mặt ghế.
Dùng sức đẩy một cái, chiếc ghế trượt đi êm ru, năm thùng nước suối không rơi mất một chai nào.
"Thấy chưa!"
Thần Thần ngoái đầu chỉ vào chiếc ghế: "Cái này gọi là ghế vận chuyển đa năng! Dùng để chuyển nhà thì hết sẩy!"
【Khả năng chốt đơn này thì Anh chàng buông xuôi nên nhường ngôi là vừa, một chiếc ghế mà thằng bé biến tấu ra đủ trò】
【Đúng là bộ não trẻ con có khác, người lớn nhìn vào chỉ thấy một chiếc ghế, còn trong mắt tụi nhỏ lại làm được bao nhiêu việc】
【Vốn dĩ tôi không tính mua ghế đâu, nhưng giờ càng nhìn cái ghế ở nhà càng thấy ngứa mắt, thôi thì ủng hộ con trai nuôi một đơn vậy】
【Lần này kim chủ vớ bẫm rồi, hiệu quả bán hàng chẳng kém gì Anh chàng buông xuôi, nhảy lên mấy trăm đơn luôn rồi, ảo ma thật sự】
【Thần Thần à, không phải chú muốn xúi bậy đâu, nhưng thật sự đã đến lúc cháu ra làm riêng rồi đấy, không thì tiền kiếm được lại vào hết túi ông già cháu mất】【...】
Bên phía trường tiểu học trong thôn.
Trong lớp học yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng ngòi bút sột soạt lướt trên mặt giấy.
Lâm Nhàn mở vở bài tập hè ra, trang đầu tiên là môn Toán.
"Tiểu Minh có 5 quả táo, Tiểu Hồng có 3 quả táo. Hỏi Tiểu Minh phải cho Tiểu Hồng mấy quả thì số táo của hai người mới bằng nhau?"
Hắn liếc sơ qua, nhấc bút viết ngay — Cho 1 quả.
Câu thứ hai.
"Một bể nước, mở vòi cấp nước 5 giờ thì đầy, mở vòi xả 8 giờ thì cạn. Hỏi nếu mở cả hai vòi cùng lúc thì sau mấy giờ bể đầy?"
Lâm Nhàn chằm chằm nhìn đề bài mười giây, rồi lẳng lặng lật sang trang tiếp theo.
"Cái đề vớ vẩn gì thế này, nhà ai rảnh rỗi vừa bơm nước vào vừa xả nước ra? Thần kinh à."
Hắn lẩm bẩm một câu rồi tiếp tục làm tiếp.
Làm đến trang thứ ba, tốc độ viết chậm hẳn lại.
Trang thứ tư, Lâm Nhàn bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Trang thứ năm, hai mí mắt hắn bắt đầu ríu lại.
Trang thứ sáu —
"Khò... khò... khò..."
Trong lớp vang lên tiếng ngáy đều đặn.
Đám trẻ ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng phát ra tiếng động thì thấy Lâm Nhàn đang gục trên bàn, mặt vùi vào cánh tay, vai nhấp nhô theo nhịp thở, ngủ cực kỳ ngon lành.
Hồ Vũ Miên đang chấm bài, nghe tiếng động liền ngẩng lên nhìn, vừa bực mình vừa buồn cười.
Ngủ thôi thì không nói làm gì, đằng này tiếng ngáy của hắn lại ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc học của những đứa trẻ khác, mấy em ngồi tít phía sau cũng ngoái cả lên xem.
Cô đặt bút đỏ xuống, nhẹ nhàng bước tới, đưa tay gõ gõ lên mặt bàn Lâm Nhàn.
"Dậy đi."
Không phản ứng.
"Lâm Nhàn!"
Vẫn không có phản ứng gì.
Hai má Hồ Vũ Miên hơi ửng hồng, cô đưa tay lay lay vai hắn: "Dậy làm bài tập đi!"
"Hả?"
Lâm Nhàn mơ màng ngẩng đầu lên, khóe miệng còn vương vệt nước bọt, ánh mắt ngơ ngác nhìn quanh: "Tan học rồi à?"
"Tan học cái gì mà tan học! Anh mới làm được mấy trang đã lăn ra ngủ rồi!"
Hồ Vũ Miên chỉ vào vở bài tập, giọng bất lực: "Anh đến đây để làm bài tập, chứ không phải để ngủ đâu."
"Chán chết đi được, mấy bài này tôi biết làm hết rồi."
Lâm Nhàn ngáp một cái, lau khóe miệng: "Với lại đêm qua tôi ngủ không ngon, bị lạ giường."
"Anh về nhà mình mà cũng lạ giường á?"
"Thì hoán đổi thân phận rồi mà, giờ tôi là Thần Thần, phải ngủ cái giường bé tí của thằng bé nên không quen."
Lâm Nhàn mặt dày cãi lý, lại lật vở bài tập sang trang mới: "Được rồi được rồi, tôi làm, tôi làm là được chứ gì."
【Ghen tị với chất lượng giấc ngủ của Anh chàng buông xuôi thật đấy, đang trong lớp mà cũng ngáy o o được, thế này là đến lớp để ngủ bù rồi】
【Hahaha, thế này thì con trai nuôi của tôi nắm được thóp rồi nhé, làm con cái kiểu gì thế hả, thế mà cũng đòi làm gương à?】
【Cô giáo Hồ hiền quá, phải tôi là tôi lấy sách đập bộp vào đầu ổng luôn, xem còn ngủ được nữa không】
【Thần Thần ở nhà làm bố sướng phát điên, còn ông bố ở đây làm con thì lăn ra ngủ nướng, màn hoán đổi này chân thực quá đi mất】
【"Mấy bài này tôi biết làm hết rồi", cái này thì có gì đáng tự hào à?】
【...】
Tại phòng livestream của gia đình số một.
Tiền Hồng Lợi ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, mở thẻ nhiệm vụ ra xem lịch trình sáng nay:
"9:00 - 10:00: Lớp học múa"
"10:00 - 10:30: Nghỉ ngơi"
"10:30 - 11:30: Lớp học piano"
Sau khi sửa soạn và trang điểm nhẹ, Tiền Hồng Lợi thay một bộ đồ thoải mái rồi đi vào phòng tập.Tuy trong nhà đã cho bảo mẫu nghỉ, nhưng các lớp học riêng của Bối Bối vẫn được duy trì, vì gia đình luôn hy vọng có thể nuôi dạy con gái thật tốt.
Cô giáo là một phụ nữ ngoài ba mươi, vóc dáng mảnh mai, đang đứng trước gương vỗ vỗ tay.
"Nào, Hồng Lợi, chúng ta ép dẻo trước nhé."
Tiền Hồng Lợi bước tới trước gióng múa, gác chân lên.
"Cao lên chút nữa."
Cô giáo bước tới, nâng chân cô lên cao thêm một chút.
"Ui da——"
Tiền Hồng Lợi hít ngược một hơi lạnh, mặt mày xanh lét.
"Cố giữ nguyên nhé, mười giây thôi."
Cô giáo giữ chặt chân cô, bắt đầu đếm: "Một, hai, ba..."
Mới đếm đến năm, Tiền Hồng Lợi đã chịu hết nổi, chân trượt khỏi gióng múa, cả người tựa hẳn vào gióng thở dốc.
"Không được rồi, tay chân tôi già cả rệu rã hết rồi."
Cô xua xua tay, cảm thấy khớp háng đau điếng.
"Mới bắt đầu thôi mà," Cô giáo cười nói, "Lúc mới tập, Bối Bối còn bị ép dẻo gắt hơn chị nhiều đấy."
Tiền Hồng Lợi quả thực chưa từng nghĩ tới điều này. Lúc Bối Bối mới tập múa chỉ mới bốn tuổi, vậy mà cũng phải trải qua cảnh này.
Tuy nói tay chân mình đã già cả, nhưng lúc đó Bối Bối lại quá nhỏ, coi như hòa nhau.
"Làm lại lần nữa vậy."
Cô cắn răng, lại gác chân lên gióng múa.
Ép dẻo, xoạc chân, uốn lưng...
Xong một chuỗi động tác liên hoàn, Tiền Hồng Lợi cảm giác toàn bộ xương cốt của mình như sắp rụng rời ra từng mảnh.
Tiền Hồng Lợi ngồi bệt xuống sàn, tóc tai xõa xượi, mồ hôi làm ướt đẫm phần tóc mái, bết dính hết vào trán.
"Hồng Lợi, đứng dậy nào, chúng ta tập các động tác kết hợp nhé."
Cô giáo lại vỗ vỗ tay.
"Vẫn còn nữa á?!"
Tiền Hồng Lợi than trời một tiếng, chống tay xuống sàn nhà chậm rãi bò dậy.
【Đúng là mẹ nào con nấy, cái tính nũng nịu của Bối Bối tám chín phần là di truyền từ Tiền Hồng Lợi rồi】
【Cười chết mất, bình thường ép con gái tập luyện thì hùng hồn lắm, đến lượt mình mới thấm đòn】
【Đừng chửi nữa, ít ra Tiền Hồng Lợi còn chịu tự mình trải nghiệm, vẫn hơn khối mấy phụ huynh chỉ biết võ mồm】
【Cũng đừng nói thảm thế, nhìn Bối Bối mũm mĩm thế kia là biết lúc tập cũng chẳng vất vả lắm đâu】
【...】