Truyện

Hợp Đồng Định Mệnh Ngược Chiều Yêu Thương
Tác giả: VyVy1905 Vì muốn có tiền chữa bệnh cho mẹ, cô gạt bỏ tất cả để bán thân mặc dù vẫn là một học sinh cấp ba chưa đủ 18 tuổi…. Cuộc gặp gỡ định mệnh với người ông kia khiến cô bị bại lộ thân phận là trẻ vị thành niên buộc phải theo anh…. *Trích: Người đàn ông lạnh mặt, đôi mắt đen lạnh xoáy thẳng vào cô gái ngồi đối diện cất giọng trầm thấp: “Là học sinh cấp ba không lo học hành lại đi bán thân?” Cô gái nhỏ run rẩy trước bộ dáng băng lãnh của người đàn ông, đôi môi hồng nhạt mấp máy, giọng nói nghẹn ngào lo sợ: “Thật xin lỗi vì đã giả mạo hồ sơ nhưng tôi rất cần tiền để chữa bệnh cho mẹ nên mới làm như vậy. Xin anh hãy tin tưởng, tiền anh đưa tôi hôm đó tôi sẽ trả lại không thiếu một đồng, mong anh đừng giết tôi…”

Tiểu Phúc Bao Ở Thập Niên 60
Tiểu công chúa được sủng ái nhất Long tộc xuyên đến thập niên 60 ăn không đủ mặc không đủ ấm, thành cháu gái nhỏ Trần Kiều Kiều của nhà lão Trần. Cũng may có một bà nội yêu thương cô như châu như bảo, mỗi ngày đều là uống nước đường đỏ, ăn trứng gà không ngừng, nuôi đến trắng trẻo mập mạp, còn có quần áo mới để mặc, bé gái và cô vợ trẻ làng trên xóm dưới đều hâm mộ cô tốt số. Nhưng mà Trần Kiều Kiều lại đau khổ gào khóc trong lòng: Cô là rồng, cô muốn ăn thịt, ăn thịt, ăn thịt!! Thấy cô đại phát long uy—— Thoáng nhìn lên trên cây, gà rừng liền cứng ngắc rớt trên mặt đất. Vừa đứng ở bờ sông, cá trong sông chủ động nhảy lên trên bờ. Ngay cả đứng bất động cũng có thỏ hoang đâm vào chân…… Long tộc bảo vệ đồ ăn lại hung hãn, ai dám cướp đồ ăn của cô cô liền đánh kẻ đó. Còn tuổi nhỏ đã có tiếng là hung dữ, trẻ con trong đội thấy cô đều phải đi đường vòng. Không ít người ghen tị nói: "Tham ăn, kiều khí lại mạnh mẽ như thế, về sau chắc chắn không gả đi được!” Đại Ma Vương nào đó đi theo tới: “Làm vợ anh, nhà anh có đồ hộp thịt bò ăn không hết, thịt bò khô, kẹo sữa đại bạch thỏ, sô cô la nhập khẩu và đủ loại thịt……”

Quãng Đời Tươi Đẹp Còn Lại
Nữ diễn viên cùng hợp tác đột ngột b.ỏ m.ạng ngay tại đoàn làm phim, đẩy Sơ Hiểu Hiểu bị xem là tình nghi g.iết ng.ười lên đầu sóng ngọn gió, trở thành mục tiêu chỉ trích của dư luận. Trong quá trình hợp tác điều tra với cảnh sát, những chuyện phức tạp và kỳ lạ nối gót kéo tới. Sơ Hiểu Hiểu vô tình phát hiện vật chứng lưu lại hiện trường lại là di vật của chị gái mình. Thảm án diệt môn mười một năm trước, cùng với cậu thiếu niên anh tuấn liều mạng bảo vệ cô trong vòng tay… Sơ Hiểu Hiểu vẫn luôn cho rằng người đó là tín ngưỡng của cô, sau lại phát hiện thật ra là người khiến trái tim cô ngứa ngáy. Từ giây phút được Giang Diễn cứu, anh là anh hùng cái thế của cô. —— Trong đội đều truyền miệng nhau rằng cảnh sát hình sự Giang Diễn đã từng là rể hiền trong lòng vô số tiền bối, là đối tượng chất lượng cao mà các chị em thiếu nữ thầm ca ngợi, nhất thời danh nổi như sấm, lời mời xem mắt kéo đến như mưa —— Đáng tiếc người nọ lại không gần phụ nữ, không chút nể nang từ chối hết thảy. Sơ Hiểu Hiểu không nhịn được hỏi: “Nghe nói anh không gần phụ nữ?” Giang Diễn cúi đầu, khóe miệng cong lên gần như muốn dán vào môi cô: “Bạn gái, em nói thử xem?” —— Anh là xuân hạ thu đông, anh là nhân gian nóng bỏng. Anh là tất cả niềm vui trong suốt quãng đời còn lại của em.

Hôn Hạnh - Ngải Ngư
Sau khi Sơ Hạnh nhận ra mình thích Cận Ngôn Châu, trực tiếp tìm anh tỏ tình: “Cận Ngôn Châu, mình thích cậu. Nếu cậu cũng thích mình thì hãy đến đây ôm mình đi.” Cận Ngôn Châu: “Ai muốn ôm em.” Anh nói, cả người đã đi tới trước mặt cô, cúi đầu hôn môi cô. - Anh thích em hơn là em thích anh. Sân trường đại học// mối tình đầu, song xử, 1V1. Cô gái nhỏ thẳng thắn dễ thương x nam vương trường học kiêu ngạo, con cưng của trời. Lời văn ngọt ngào đầy cảm hứng về cuộc sống. Muốn trở nên ưu tú hơn, kề vai sát cánh cùng anh. Vì yêu mà dũng cảm, trân trọng từng khoảnh khắc.

Xuyên Nhanh Hành Trình Cứu Vớt Nữ Phụ
Trong mỗi một tiểu thuyết, nữ phụ luôn là nhân vật khiến đọc chán ghét, luôn là người chống đối nữ chính, luôn muốn đoạt đi những thứ của nữ chính... Nhưng thật ra họ cũng là người, họ cũng có tâm tư tình cảm của mình. Chỉ là tác giả cố tình phóng đại mọi thứ, cố tình khiến họ trở nên đáng ghét, cố tình khiến họ phải đối đầu với nữ chính, làm nền cho nữ chính, và rồi kết cục của họ luôn là thê thảm, bi thương Những oán hận sâu trong lòng của các nhân vật nữ phụ đã đưa họ đến tiệm sách "Nhân Sinh Mộng". Liệu chủ nhân của tiệm sách này có giúp gì được cho những vị khách của họ không?

Sau Khi Nhận Việc Ở Minh Phủ
Ngày thứ bảy sau khi nhận bằng tốt nghiệp, Ôn Bạch trúng thưởng, phần thưởng là một công việc. Nguyên nhân là do trước đây không lâu có một cái thông báo tuyển dụng bỗng dưng xuất hiện trên hotsearch. Một công ty vô danh không biết từ đâu nhảy ra, đăng weibo thông báo muốn tuyển trợ lý riêng cho ông chủ. Một cái hotsearch bỗng dưng ra mắt ở vị trí trung tâm, thêm một dòng chữ đỏ chót bốn không giới hạn, “không giới hạn học lực, không giới hạn tuổi tác, không giới hạn giới tính, không giới hạn nơi sinh sống”, bài đăng trong nháy mắt bùng nổ. Quần chúng ăn dưa – 1: Nói ra sợ mấy người không tin, công việc của tôi là do rút thăm trúng thưởng mà có. Quần chúng ăn dưa – 2: Cái công ty vớ vẩn này chui được từ đâu ra, tự thêm đất diễn cho mình thế? Quần chúng ăn dưa – 3: Kiến nghị đưa lên 1818 Mắt Vàng*. (*1818 Mắt Vàng: một chương trình thời sự của đài Chiết Giang) Trong tiếng trào phúng càng ngày càng mãnh liệt, công ty vô danh kia chia sẻ vị trí của mình, là Đệ Nhất sơn trang. Khu vực tấc đất tấc vàng, chính là Đệ Nhất sơn trang dành cho những nhà quyền quý và giàu có. Còn bổ sung thêm, tiền lương mỗi năm một trăm vạn, có thể cân nhắc thưởng thêm, khi nào lượt chia sẻ đạt đủ tám mốt vạn sẽ tự động mở quay thưởng. Cư dân mạng: “…” Tôi định lớn tiếng trách mắng bọn họ nhưng mà bọn họ cho thực sự rất nhiều. Ôn Bạch ma xui quỷ khiến, cũng trở thành một trong tám mốt vạn lượt chia sẻ, đã thế còn trúng thưởng. Sau đó… nhận việc ở âm ty. Đối với chuyện này, Ôn Bạch chỉ có bảy chữ để nói: Ông chủ cõi âm, không phải người. * Lục Chinh ban đầu: Ôn Bạch, cậu đang mắng tôi đúng không? Ôn Bạch: Tôi không có, tôi không có. Lục Chinh sau đó: Ôn Bạch, cậu thích tôi đúng không? Ôn Bạch: Chuyện này… thực sự là không có. Lục Chinh: … Khả năng cao là có. Lục Chinh sau đó nữa: Sao Ôn Bạch lại khó theo đuổi thế nhỉ???

Thích Một Con Mèo
Bạn đang đọc truyện "Thích Một Con Mèo" của tác giả Hoa Hoa. Một câu chuyện về thuở niên thiếu, về những nhẹ nhàng, ngọt ngào của thanh xuân tươi đẹp ấy! Năm năm, là dài hay ngắn? Năm năm rồi mới gặp lại nhau. Cậu không còn nhớ mình nữa sao? Cậu quên mình thật rồi sao?

Người Tại Bệnh Viện Tâm Thần, Thực Lực Của Ta Là Toàn Viện Tổng Cộng
【 khôi hài 】+ 【 cao võ 】+ 【 vô địch 】+ 【 cát điêu 】 Xuyên qua đến cao võ thế giới Lâm Thiên, kế thừa một nhà bệnh viện tâm thần. Vốn cho rằng sẽ thường thường không có gì lạ vượt qua quãng đời còn lại Lâm Thiên, trong đầu đột nhiên vang lên hệ thống thanh âm nhắc nhở! 【 đinh! Hệ thống thức tỉnh! 】 【 lấy đem túc chủ cùng bệnh viện tâm thần khóa lại! 】 【 túc chủ thực lực = bệnh viện tâm thần thành viên thực lực tổng cộng! 】 【 chúc mừng túc chủ! Thu hoạch được Sơn Hải cảnh tam trọng thiên tu vi! 】 Lâm Thiên lập tức sững sờ, mình cái này vô địch? Thế nhưng là cả tòa bệnh viện tâm thần tăng thêm mình cũng chỉ có ba người mà thôi. Mà trừ mình ra, còn lại hai cái giả ngây giả dại lão đầu, rõ ràng đều là Sơn Hải cảnh giới cường giả! Nguyên bản Lâm Thiên cho là mình gặp qua bên trên đại ẩn tại thị vô địch sinh hoạt. Ai biết đột nhiên có một ngày, một cái tự xưng Nhân Hoàng lão giả đến đây làm nhập viện thủ tục. Từ đó về sau, bệnh viện tâm thần liền lại không an bình! Lục tục ngo ngoe có đại năng giả đến đây định cư! . . . Trở xuống là người chung phòng bệnh trình bày. Thần Đoán một mạch: Ta vốn cho rằng ta rèn đúc thủ đoạn thiên hạ nhất tuyệt, thẳng đến nhìn thấy Lâm Thiên, từ đây ta không dám ở trước mặt hắn cầm chùy! Đạo Thần truyền nhân: Lâm Thiên thủ pháp nhanh đến dù cho ta nghịch chuyển thời gian cũng vô pháp thấy rõ ràng! Hồ tộc Nữ Đế: Đem ta cái đuôi dừng, cho Lâm Thiên phu quân hảo hảo bồi bổ! Đương đại Nhân Hoàng: Một mình ta có thể dùng nhân tộc vạn năm không lo, Lâm Thiên một người có thể để cho vạn tộc vĩnh thế thần phục! Phương tây Thánh nữ: Thẳng đến gặp được Lâm Thiên, ta mới biết được mình không phải Yandere, mà là bệnh tâm thần! Dị tộc Đại Đế: Làm ta trên chiến trường nhìn thấy bệnh viện tâm thần áo khoác trắng lúc, ta liền biết, hết thảy đều dư thừa! . . .

Khóe Miệng Của Cậu Thật Ngọt
Trường trung học Thủ Minh có một nhân vật tên Lâm Như Hứa không ai không biết, bởi vì không chỉ là một học sinh thành tích xuất sắc, tướng mạo xuất chúng mà còn là giáo bá, của trường, giá trị vũ lực cao, không ngán ai cả. Mà mọi người cũng biết người Lâm Như Hứa ghét nhất là Hà Tâm Ý, một học thần vừa chuyển trường tới, là con ngoan trò giỏi, học sinh cưng của các thầy cô, Ghét của nào trời trao của đó, hai người lại là bạn cùng bàn… Bởi vì đánh nhau mà Lâm Như Hứa bị đứng kiểm điểm trên bục trong giờ chào cờ, tầm nhìn của cậu ta xuyên qua đám bạn học nhìn thẳng mặt Hà Tâm Ý ngồi phía cuối hàng, khóe miệng mang theo vết thương khẽ nhếch lên, "Em biết sai rồi, lần sau nhất định sẽ nhẹ một chút." Thầy chủ nhiệm đứng một bên tức giận không thôi, "Còn có lần sau?" Sau đó, Lâm Như Hứa hôn lên môi Hà Tâm Ý, "Cục cưng, lần này tớ nhất định sẽ cắn nhẹ."

Lời Nói Dối Của Đôi Mắt
Bạn đang đọc truyện "Lời Nói Dối Của Đôi Mắt" của tác giả Cỏ Ngáo. Từ nhỏ, Bạch Sở Khiết đã có đủ loại biệt danh như "vong hồn không biết nói chuyện" hay "búp bê một mắt" vì một bên mắt phải của anh bị mù bẩm sinh. Từ khi còn bé cho đến khi sắp đi đến cuối những năm thanh xuân vườn trường, cậu sống trong tự tin mặc cảm, không biết vì bị kỳ thị hay chính sự tự ti của cậu khiến cho vòng bạn bè của cậu nhỏ hẹp đến mức đáng thương. Cậu những tưởng mình cứ âm âm u u thế này cho đến hết đời, cho đến khi tình cờ bắt gặp nụ cười thoáng qua của đàn anh Trần Duật Đằng, cậu biết, mình đã biết yêu. Ngạc nhiên hơn chính là Trần Duật Đằng lại là người chủ động tiếp cận với cậu, song song đó là xua đuổi những kẻ bắt nạt cậu. Nhờ sự tiếp sức tinh thần của anh, cậu sống vui hơn, tự tin hơn. Sự tự tin trong cậu ngày càng nhỏ. Và rồi đến một ngày, Trần Duật Đằng nắm tay cậu đi trên con phố nhỏ. Rồi lại yêu thương nói ra một câu. "Anh thích em! Không phải vì nhan sắc, mà là vì em rất đặc biệt. Ông trời sẽ không lấy của ai bất kì thứ gì. Hy vọng em có thể tin tưởng anh" Một câu tỏ tình ngắn ngủi, bọn họ cùng nhau yêu đương vào thời học sinh. Hắn giúp cậu vượt qua tự ti, giúp cậu hiểu được rằng dù con mắt phải có bẩm sinh không thấy được gì thì cậu vẫn là đẹp nhất.

Dù Cho Anh Có Thâm Tình
Truyện "Dù Cho Anh Có Thâm Tình" của tác giả Mộc Vũ Nguyện. Truyện kể về Khương Tri Ly là một tiểu thư khiến người khác vừa thèm khát vừa căm hận, vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen ghét. Là một cô gái có ngoại hình nổi bật, dáng vóc hoàn hảo, khuôn mặt mê người, xuất thân tốt đẹp, cô tựa như một đóa hồng cực kì rực rỡ, nổi trội hơn hết thảy với đuôi mắt xếch tựa mắt hồ ly, khiến người rung động và kinh diễm. Bỗng nhiên có một ngày, chồng sắp cưới của cô ngoại tình với em họ, sản nghiệp gia đình điêu đứng. Có người nói với cô, Phó Bắc Thần trở lại rồi. Năm đó, tại trường Nhất trung ở Giang Thành, chủ tịch đứng trên bục được muôn người để mắt đến, Khương Tri Ly, cô gái nhỏ được nuông chiều vì một vụ cá cược, quyết tâm kéo “bông hoa của núi cao” xuống khỏi tế đàn.

Xuyên Không Về Năm 1965
Năm 1965, Cố Bắc Xuyên nhận được điện báo, nói rằng cô vợ kết hôn năm 5 chạy tới bộ đội muốn ly hôn với anh, khi ấy anh đang chiến đấu với lũ lụt. Năm 1965, Khương Vẫn xuyên vào người vợ mặc kệ gió mưa muốn ly hôn chồng, lúc ấy nhà nguyên chủ đang gặp nạn. Theo cốt truyện, sau khi nguyên chủ đi, ba đứa cháu của cô lao đao, lúc cô xuyên tới ba đứa bé đang co rúm ở góc tường. Khương Vãn thở dài, ôm lấy ba đứa xông vào đêm mưa tới bộ đội tìm Cố Bắc Xuyên. Cố Bắc Xuyên lúc thấy cô đâm đầu vào dòng nước chảy xiết, anh hoảng sợ vô cùng, vợ gặp nạn mà cũng không muốn gặp anh, có lẽ phải ly hôn thôi. Khương Vãn cứu sống một cụ già trong dòng nước, cô bơi đến bên bờ chìa tay với chiến sĩ chống lũ (là Cố Bắc Xuyên), “Đồng chí, giúp với…” Cố Bắc Xuyên ngây ngốc, vợ không nhận ra mình ư? Anh hỏi: “Cô dẫn theo đứa nhỏ tới bộ đội làm gì?” Khương Vãn run rẩy: “Trong nhà hết lương thực rồi, tôi tới tìm chồng mình là Cố Bắc Xuyên.” Sau khi bão qua đi, Khương Vãn tới bộ đội, trông thấy sĩ quan chìa tay cứu cô bỗng kính lễ, “Chào đồng chí Khương Vãn, tôi là Cố Bắc Xuyên.” Khương Vãn: “… Tôi mất trí nhớ rồi, ly hôn gì chứ, chờ tôi nhớ lại rồi tính sau.” Cố Bắc Xuyên: Hửm? Vợ lại nói linh tinh nữa! Làm sao đây?

Mink Đường Phố Số 13
Ta thích ngồi ở ban đêm không có một ai trên đường cái, nghe "Bọn hắn" xì xào bàn tán, hưởng thụ lấy "Bọn hắn" ồn ào náo động. Tác giả bộ :Ma Lâm,Phòng Sách Đêm Khuya, fan linh dị thêm truyện vào tủ nào :D

Thần Hào: Ta Thật Là Đại Phản Phái A
Tần Lãng vượt qua đến nhiều bộ văn học mạng dung hợp thế giới, gia gia là sau khi trải qua sàng lọc lão công huân! Phụ thân tòng sĩ, quyền hành thông thiên! Mẫu thân buôn bán, giá trị con người doạ người! Mà hắn, thì là Tần gia người thừa kế duy nhất! Có thể dạng này thần hào hết lần này tới lần khác lại là nguyên tác bên trong đại phản phái? Muốn bị nhân vật chính điên cuồng đánh mặt, gia tộc cũng phải trở thành nhân vật chính bàn đạp? "Đinh! Thiên mệnh đại phản phái hệ thống khóa lại bên trong. . ." Cái gì? Cướp bóc nhân vật chính khí vận có thể thu được phản phái giá trị? Phản phái giá trị có thể thu hoạch các hạng thần kỹ kỹ năng! Tần Lãng chống nạnh, giẫm lên khí vận chi tử một đường hát vang tiến mạnh, đứng thẳng đỉnh phong hét lớn một tiếng: "Còn có ai? !"

Ngày Đêm Nhớ Thương
Anh vì muốn Chu Tuyết từ bỏ tình cảm với mình, thế nên cố ý nói với mọi người rằng quan hệ giữa anh và Chu Tuyết là em gái anh trai. Sau đó, mọi người đều gọi Chu Tuyết là “cô Tạ”, như thể thật sự coi cô là em gái của anh. Cuối cùng, có một ngày Chu Tuyết không chịu nổi nữa, cãi nhau với Tạ Khinh Hàn một trận, tàn nhẫn nói, “Sớm muộn gì anh cũng sẽ hối hận.” Khi đó Tạ Khinh Hàn không để lời Chu Tuyết nói ở trong lòng, anh đã quen với tình cách của cô, cho nên đối với cô càng thêm cưng chiều. Chỉ là anh không ngờ, sau này anh thực sự hối hận. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Như Em Hằng Mong hay Động Tâm Vì Em của cùng tác giả.

Bà Xã Ngang Ngược Cuối Cùng Cũng Tìm Được Em!
Thiếu nữ chỉ vừa tròn 18, còn bao ước mơ, còn bao mộng tưởng, và còn một tương lai tươi đẹp đang chờ. Nhưng rồi mọi thứ đều bị dập tắt khi chính mẹ của Lâm Nhã Tình, một con nợ túng quẫn, ép cô bán đi đêm đầu để kiếm tiền. Cô cảm thấy đây đã là tận cùng nỗi đau, là thứ kinh khủng và tồi tệ nhất đời, nhưng rồi khi Lâm Duệ Minh đến tìm cô thì một tấn bi hài kịch mới thật sự bắt đầu.

Gặp Nhau Phút Đầu Cuối Cùng Lìa Xa
“Cả đời chỉ duy nhất một lần yêu say đắm, điên cuồng. Cũng chỉ sẽ có duy nhất một kí niệm tình yêu khiến người khắc vào trong xương cốt, mãi không thể xóa và quên lãng.” Nếu cuộc đời của mỗi người đã định sẵn phải bắt đầu cảm tình, cuối cùng lại kết thúc trong đau thương, thì bạn sẽ còn lựa chọn gặp gỡ hay không? Thật ra không ai có thể trả lời được. Bởi vì gặp một người, lại yêu người đó, không ai biết thật ra cuộc đời của bản sinh sẽ có biến hóa như thế nào. Nghiêm Cẩn thích gái đẹp, theo đuổi gái đẹp nhưng anh không vì thế mà thay đổi bản thân. Song, nguyên tắc này đã bị phá vỡ bởi một cô gái tên Quý Hiểu Âu, một cô gái phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của anh nhưng lại hoàn toàn ngó lơ sự theo đuổi của anh. Cô là người lương thiện đến gần như ngu muội, bỏ công bỏ sức chăm sóc một cậu sinh viên có người mẹ bệnh tật và liên tục gặp phải phiền phức. Cứ thế anh chẳng biết bản thân đã lún sâu từ bao giờ, mãi đến khi bản thân không thể dừng bước, cùng cô rơi vào những phiền toái và tai ương chẳng hề biết trước.

Tiêu Chuẩn Dựng Vợ Gả Chồng
Bạn đang đọc truyện "Tiêu Chuẩn Dựng Vợ Gả Chồng" của tác giả Ma Thự Tiểu Thư. Mạnh Tây Nguyệt xui xẻo tiến vào thế giới tiểu thuyết, mà tên tiểu thuyết vừa nghe đã biết thế giới này hẳn vô cùng cẩu huyết, cái gì mà ngược luyến, cái gì tình thâm, còn có "kiều thê mang bầu chạy". Còn may còn may, cô không phải nữ chính bị ngược thê thảm kia mà chỉ là một người qua đường vô danh, một vai diễn không đáng chú ý trong đó Mạnh Tây Nguyệt chứng kiến câu chuyện tình yêu thảm thiết, máu chó, trứng trứng đau của hai người, đồng thời cũng rút ra được tiêu chuẩn kén vợ kén chồng: Bạn đời của cô, tam quan phải đứng đắn, nghiêm chỉnh. Người đó chắc chắn não không bị úng nước. Còn có, phải bình tĩnh, ổn định dù gặp bất kì chuyện gì, tốt nhất là đừng có giật kinh phong, hay là trong đầu chỉ toàn tình ái. Sau đó, có một ngày, Mạnh Tây Nguyệt gặp được nữ phụ độc ác trong truyện... Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn có thể đọc thêm truyện "Trong Thôn Có Một Cô Nương" hoặc "Tổng Tài Lại Gọi Tôi Đến Nhà Chị Ấy!".

Trúng Số Độc Đắc
Một cuộc thăm dò khảo sát diễn ra, câu hỏi:”Nếu trúng số độc đắc, bắt được tiền thưởng 6 tỷ, bạn có dự tính gì?” 1. Làm cá mặn, ăn no chờ chết. 2. Khác… Châu U U nói: Sau khi có tôi có một ước mơ. Trịnh Dị nói: Liên quan gì đến tôi. Trịnh Dị nói: Cô không biết bản thân mình tốt thế nào, cô hoàn toàn không giống họ. Châu U U nói: Tôi không giống họ, là vì tôi có sáu tỷ sao? Châu U U nói: Cất giữ con cá koi này của tôi, chuyện tốt sẽ đến.

Thẳng Nam Bạn Cùng Phòng Bị Mỹ Nhân Thụ Gay Rồi!
Tống Thiên Trạch là thẳng nam, thẳng ở cả hai nghĩa, mà còn là người cực kì chán ghét tình yêu đồng tính. Lạc Hàn là gay, cũng là bạn cùng phòng của Tống Thiên Trạch. Bạn cùng phòng vừa chuyển đến ngày đầu tiên, Tống Thiên Trạch đã cực kì ghét bỏ nói: “Tôi không thích gay, tránh xa tôi một chút!” Khổ nỗi Lạc Hàn yêu thầm bạn cùng phòng, vì để tránh bạn cùng phòng càng thêm chán ghét mình, cậu chỉ đành một mình gặm nhấm thứ tình yêu cay đắng này. Vừa bắt đầu, giới hạn vạch ra rất rõ ràng. Bạn cùng phòng thậm chí còn không thèm nhìn cậu lấy nửa con mắt: “Tôi chán ghét gay.” Một thời gian sau Bạn cùng phòng liếc nhìn cậu một cái, có chút không được tự nhiên nói: “Tuy tôi ghét gay nhưng tôi có thể cho cậu ngoại lệ, bằng không thì thử làm bạn đi.” Về sau Bạn cùng phòng lý lẽ hùng hồn: “Dù sao cũng là bạn rồi, nắm tay một cái cũng được chứ?” Sau một phen giao lưu sâu sắc Bạn cùng phòng thẹn hóa hóa giận: “Trai thẳng sao lại không thể hôn? Cậu xem thường trai thẳng à?” Sau lần ngoại lệ thứ n của bạn cùng phòng Bạn cùng phòng giống hệt keo chó dính mãi không rời: “Bà xã thật đẹp bà xã thật thơm, muốn hôn hôn bà xã nhỏ…….” Lạc Hàn: “????” Quan hệ tình bạn trong soáng khổ tâm gầy dựng, sụp đổ cmnr saooo? “Không không không, xin cậu hãy cẩn thẩn mà ngẫm nghĩ lại, cậu là trai thẳng đóoo.” “Tôi đã thành nhang muỗi rồi cảm ơn.” “…….Không phải cậu chán ghét đồng tính luyến ái sao?" “Em là ngoại lệ duy nhất của anh, dán dán bà xã ~” “…….??” Kinh hỉ tới quá đột ngột, Lạc Hàn hold không nổi, cậu cần phải chậm rãi vài giây, thế nhưng bạn cùng phòng căn bản không hề cho cậu thời gian, nằm nhoài lên người cậu ngửi ngửi mùi thơm nơi cần cổ mảnh khảnh của cậu, “Bà xã thơm quá, muốn ‘nắng’…….” Đại não Lạc Hàn chết máy tại chỗ. [Lời nói có hơi ngu ngốc thỉnh thoảng lại thích làm nũng hàng ngày tự vả đôm đốp trung khuyển công (Tống Thiên Trạch) X Yêu thầm nhưng tuyệt đối không hèn mọn có xíu vỏ bọc thanh lãnh bên ngoài đại mỹ nhưn thụ (Lạc Hàn)] PS: Công bởi vì một vài ẩn tình ngày trước nên cực kỳ cực kỳ chán ghét gay (đương nhiên bao gồm cả thụ), thái độ thay đổi bắt đầu từ chương 19, sau đó mới dần dần đối tốt với thụ, ý thức được mình cong rồi liền trực tiếp truy thuê hỏa táng tràng. Một câu tóm gọn: Thẳng nam mà tôi yêu thầm bị tôi vả mặt rồi. Lập ý: Con người phải không ngừng đột phá chính mình.

Ngàn Vạn Thứ Nhu Tình
1. Tạ Nhu và Hàn Định Dương là nữ chính và nam chính của cuốn tiểu thuyết. Nội dung truyện kể về chuyện cũ của đại ma vương kiêu ngạo giả nhân giả nghĩa ngành kĩ thuật với ngôi sao truyền kì đẹp trai đến ngất trời. Hàn Định Dương lúc nào cũng từ chối nữ sinh, từ chỗ “không muốn yêu đương”, “không có hứng thú với phái nữ” cho đến “tôi đã có vị hôn thê.” Không có ai biết anh đã đợi Tạ Nhu nhiều năm. Thế mà cô còn ngây ngốc yêu thầm anh. 2. Hàn Định Dương có một người anh em lớn lên cùng nhau, thân đến mức cùng mặc chung một cái quần. Nhưng nhiều năm sau, anh nhận ra, đứa bé đẹp trai đã từng mặc quần nhỏ của anh lại là một cô gái! Tóc cô thắt bím, ngọt ngào gọi anh: “Anh A Định, đã lâu không gặp.” Khoảnh khắc ấy, trái tim Hàn Định Dương như muốn nổ tung! Sau khi cân nhắc kĩ càng, Hàn Định Dương vốn luôn ngay thẳng đã đưa ra quyết định quan trọng, chính là phải chịu trách nhiệm với cô. [Nữ minh tinh quốc tế x Anh trai học khoa học kỹ thuật AI thay đổi tương lai]

Đau Đến Mấy Vẫn Yêu
Đặng Song Nhi - 20 tuổi, khuôn mặt ngây thơ trong veo xinh đẹp. Tính tình hiền lành nên được bà Vũ yêu thích, mặc dù cô là con gái người làm ở Vũ gia. Vũ Dịch Đức và Thái Tuyết Như từng có thời gian tìm hiểu, chuyện hô n sự cũng đang được người lớn bàn bạc do ba anh và ba cô ta là bạn bè thân thiết. Nhưng vào hai tháng trước, Vũ Dịch Đức đột ngột chấm dứt mối quan hệ với Thái Tuyết Như khiến ai ai cũng bàng hoàng và khó hiểu. Bất ngờ hơn, anh còn muốn kết hôn với Đặng Song Nhi, một cô gái mộc mạc, đơn thuần. Hôn lễ của Vũ Dịch Đức và Đặng Song Nhi được tiến hành gấp gáp, nhưng vô cùng sa hoa. Cuộc sống vợ chồng son trôi qua rất êm đềm, vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng rồi... Tự tay anh vun đắp và cũng tự tay anh phá vỡ.! ••• - Vũ Dịch Đức, nhìn anh thê thảm như thế này tôi cảm thấy hả hê vô cùng! - Em cứ tiếp tục hận anh đi, thậm chí giết chết anh cũng được. Mất em rồi, anh chẳng còn tha thiết gì nữa! Vũ Dịch Đức cúi mặt, bật cười cay đắng, nước mắt đàn ông rơi xuống từng giọt...

Ép Hôn Lấy Chồng Tàn Tật
– Cảm ơn quý khách đã sử dụng dịch vụ của khách sạn Minh Tâm. Ngọc tươi cười chào tạm biệt vị khách cuối cùng của ca trực. Cô gái khách hàng hạnh họe nói “ghét nụ cười giả tạo” của cô, khinh bỉ: – Nhà nghỉ thì nói là nhà nghỉ. Khoác cái từ khách sạn lên mồm để làm gì? – Vâng! Là nhà nghỉ ạ. Ngọc bị làm khó, vẫn treo trên môi nụ cười tiêu chuẩn. Người khách thấy bắt bẻ cũng vô ích, bèn ưỡn ngực cong mông rời khỏi khách sạn. Lúc này, Ngọc mới thở phào, cởi cái nơ trên cổ ra bực dọc ném vào một góc. Lại là một ngày làm việc nhàm chán của cô. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm 'Lời Hứa Của Anh" hoặc "Đi Qua Xuân Hạ" của cùng tác giả.

Cố Tổng Chúng Ta Ly Hôn Đi
Em đã sai rồi sao? Sai vì muốn làm vợ anh? Thế thì cần phải dừng lại thôi, không thể tiếp tục sai lầm nữa! Là anh đã gây ra lỗi lầm! Liệu anh còn cơ hội để chuộc lỗi, để bù đắp những gì mình đã làm không?