Tàng Thư Viện
[Dịch] Đại Phụng Bại Gia Tử

[Dịch] Đại Phụng Bại Gia Tử

5.0Xuyên không

Xuyên không đến Đại Phụng triều, thân phận của Lâm Trần là đích tử của Anh Quốc công—một “cái danh” nghe qua thì oai phong, nhưng khắp Kinh Sư ai ai cũng biết hắn chỉ là một kẻ thật thà, nổi tiếng… bại gia tử. Thế nhưng, Lâm Trần siết chặt nắm đấm, ánh mắt sáng rực: “Nếu đã là quốc công chi tử… ta còn sợ ai?” Từ đó, Lâm Trần một đường mạnh mẽ đánh tới—từ Kinh Sư đến Giang Nam, từ miếu thờ đến triều đình, từ tái bắc đến thảo nguyên—nơi nào cũng lưu lại danh tiếng chấn động, uy thế hiển hách. Các thương nhân Đại Phụng nằm mộng cũng phải cảm khái: “Không đúng! Hắn thẳng tay làm đến giàu nhất Đại Phụng, đây mà gọi là bại gia à?” Ngự sử nghiến răng nghiến lợi: “Tên ngốc Lâm Trần kia thế mà dám ở Sùng Văn Môn một mình đấu cả đám đại thần, dám vạch tội thì nhất định phải bị vạch tội!” Công chúa thảo nguyên mắt sáng như sao, hào sảng tán thưởng: “Không hổ là hùng ưng đệ nhất thảo nguyên! Trường Sinh Thiên trên cao, hắn chính là nam nhân ta nhất định phải đoạt được!” Trong khi đó, một vị công chúa khác nước mắt lưng tròng: “Phụ hoàng~ ngài phải làm chủ cho con! Lần trước là nữ tử thảo nguyên, lần này lại tới phiên yêu nữ Tây Vực!” Hoàng đế đau đầu đến mức muốn đập long ấn, quay sang nhìn Lâm Trần. Mà Lâm Trần chỉ đơn giản nhún vai, hai tay mở rộng: “Trách ta sao?” Đây là câu chuyện một bại gia tử… nghịch thiên quật khởi.

[Dịch] Nông Gia Nghèo Đinh Đương, Khoa Cử Phải Tự Cường

[Dịch] Nông Gia Nghèo Đinh Đương, Khoa Cử Phải Tự Cường

5.0Dã sử

Vương Học Châu đang trên đường tiến tới đỉnh cao nhân sinh thì bất ngờ xuyên không. Tin tốt là kiếp này phụ mẫu ân ái, huynh đệ tỷ muội hòa thuận. Tin xấu là cả nhà phải thắt lưng buộc bụng để cung phụng đại bá đọc sách, trong nhà chỉ còn bốn bức tường trống trơn, cơm ăn không no, áo mặc chẳng đủ. Thế nhưng, còn chưa đến lượt hắn hất bàn bỏ cuộc, cha mẹ đã là người đi trước một bước. Mẹ ruột nói: “Học đường cũng đâu phải do một mình đại ca mở, dựa vào cái gì nhà người ta được đi học, còn con chúng ta thì không?” Cha ruột thì ai oán hát: “Ta không người thương ~ ta không nhân ái ~ ta là rau xanh trong đất ~” Vương Học Châu chỉ biết nghiêm túc nói: “A gia, chờ con thi đậu Tú Tài, đến lúc đó nhà mình còn phải thêm riêng một tờ trong gia phả, ngài chính là niềm tự hào của thôn ta đó!” Nhìn một nhà ba người vừa khóc lóc om sòm, vừa mạnh mồm lại giỏi vẽ bánh vẽ, Vương Lão Đầu cuối cùng cũng lau mặt, gian nan gật đầu đồng ý để Vương Học Châu đi học. Đã vậy, thì để Đại Bằng một lần thuận gió bay cao, như diều gặp gió bay thẳng chín vạn dặm! Thắt chặt dây an toàn nào, hắn muốn đưa cha mẹ mình bay lên trời cao!

[Dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc

[Dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc

5.0Dã sử

Trương Vân Xuyên chỉ mong muốn mình làm một người bình thường, vui vẻ đi làm công vui vẻ về nhà mua ít đồ ăn vui vẻ về nhà cùng em gái, không màng thế sự. Nhưng giữa một xã hội loạn lạc cá lớn nuốt cá bé, dân chỉ là miếng mồi ngon của quan, và em gái bị bắt làm “quà” huyện úy, đã buộc Trương Vân Xuyên phải lựa chọn, hoặc cúi đầu nhịn nhục như đại đa số người xung quanh, hoặc phản kháng rồi lên núi làm sơn tặc. Và Trương Vân Xuyên đã chọn vế sau. Bằng vào bản lãnh quân sự của một người xuyên không, Trương Vân Xuyên đi lên từng bước một từ tầng dưới chót, từ một sơn tặc con con trở thành đầu lĩnh một trại, rồi công khai dựng cờ khởi nghĩa lập lên nghiệp lớn. Do xuyên không sang một thế giới hoàn toàn khác, nên nhân vật chính không thể dùng kiến thức về lịch sử để “hack game”, mà hoàn toàn dựa vào kiến thức quân sự, bản lĩnh chân thật của bản thân để làm nên sự nghiệp. Có thể nói đây là một bộ quân sự đáng đọc hiếm hoi trong thời gian gần đây.