Tàng Thư Viện

[Dịch] Nữ Hiệp Xin Dừng Tay

#12 Chương 12: Đây là muốn từ chối Tưởng Dung rồi sao?

Hương trầm lượn lờ, trà thơm ngào ngạt.

“Công tử mời dùng trà.”

Tử Uyển bưng chén trà đặt bên cạnh Tần Dịch, sau đó dùng khuỷu tay khẽ huých Chúc Tưởng Dung. Ngày thường tiểu thư hiếm khi thất thố, vậy mà hôm nay lại ngẩn người đến hai lần, Tử Uyển có chút khó hiểu.

Tần Dịch nói một tiếng “Đa tạ”, rồi cười nói: “Tại hạ chỉ đùa một câu thôi, Tưởng Dung cô nương đừng để tâm.”

Nói thật, Chúc Tưởng Dung đã gặp qua vô số người, nhưng người duy nhất khiến nàng kinh diễm chỉ bằng dung mạo thì Tần Dịch là người đầu tiên, mà kiểu nói đùa đầy tương phản như vừa rồi, nàng cũng là lần đầu được nghe.

Chẳng biết từ lúc nào, nàng càng thêm tò mò về vị công tử khác thường trước mặt này.

“Hoài Dương cách kinh đô không gần, Tần công tử vì sao lại đến đây?”

“Không vì gì khác, chỉ là chuyện nhà thôi.”

Thấy Tần Dịch né tránh chủ đề này, Chúc Tưởng Dung cũng không gặng hỏi nữa mà đổi sang chuyện khác: “Đêm qua Tưởng Dung vốn muốn mời công tử lên lầu trò chuyện, không biết vì sao Tần công tử lại nhất quyết rời đi?”

“Muộn quá rồi.”

“Muộn quá sao?”

Có lẽ cũng cảm thấy cái cớ này có phần qua loa, Tần Dịch lại nói: “Thật ra là vì tuân thủ gia huấn nên ta mới phải rời đi.”

“Là gia huấn gì vậy?”

Chúc Tưởng Dung chớp chớp đôi mắt trong veo, ra vẻ hiếu học.

“Ờm…”

Mỗi khi bịa ra một lời nói dối, người ta sẽ phải bịa thêm nhiều lời nói dối khác để lấp liếm, Tần Dịch lúc này cũng vậy.

Trầm tư một lát, hắn chậm rãi nói: “Ngủ sớm dậy sớm.”

“Ngủ sớm dậy sớm?”

Chúc Tưởng Dung sững sờ, gia huấn này quả thật độc đáo…

Thế là nàng cười hỏi: “Ngủ sớm là sợ sáng không dậy nổi sao?”

“Ai nói ta không dậy nổi?”

Vừa nghe ba chữ “không dậy nổi”, Tần Dịch lập tức kích động như một phản xạ có điều kiện: “Dậy được chứ, nhất định sẽ dậy được…”

Nhìn vẻ mặt có chút sững sờ của Chúc Tưởng Dung, Tần Dịch mới nhận ra mình phản ứng hơi thái quá. Vả lại hai người chưa từng quen biết, sao nàng có thể biết bí mật của hắn được?

Thế là hắn lập tức đổi chủ đề, hỏi: “Tuy tại hạ hôm qua mới đến kinh đô nhưng cũng đã nghe nói, Tưởng Dung cô nương của Túy Tiên Các không chỉ tinh thông cầm kỳ thi họa mà còn khiết thân tự hảo, cho đến hôm qua vẫn chưa từng cho ai thấy mặt thật. Mà ta hôm qua lần đầu đặt chân đến Túy Tiên Các đã nhận được lời mời của cô nương, trong lòng vừa kinh ngạc lại vừa có chút nghi hoặc…”

“Tần công tử lo xa rồi.”

Chúc Tưởng Dung mím môi, đưa tay nhận lấy chén trà Tử Uyển đưa, khẽ thổi rồi nhấp một ngụm nhỏ, đoạn nghiêng người quay đầu đi, cười nói: “Khiết thân tự hảo và việc cho người khác thấy mặt thật không có quan hệ gì lớn. Chỉ là Tưởng Dung từ nhỏ đã yêu thích thơ ca, mà thơ hay lại khả ngộ nhi bất khả cầu, thế nên mới nghĩ ra cách này, cốt chỉ để tìm thêm được nhiều bài thơ hay mà thôi.”

“Ngược lại, Tần công tử đêm qua đã rời đi, sao sáng nay lại vội vàng tới đây? Không biết là vì cớ gì?”

Chúc Tưởng Dung băng tuyết thông minh, lập tức ném lại câu hỏi.

“Tại hạ từ nhỏ đã rất hứng thú với việc phổ nhạc cho thơ, hôm qua nghe Tưởng Dung cô nương xướng từ thành khúc, vô cùng kinh ngạc, vì vậy mới tâm hướng vãng chi.”

“Không ngờ, Tần công tử và Tưởng Dung lại là đồng đạo trung nhân.”

“...”

Hai người trong lòng đều có tính toán riêng, miệng thì nói những lời vô thưởng vô phạt, cùng nhau đả thái cực, có thể nói là kỳ phùng địch thủ. Tử Uyển đứng hầu một bên cố ý ho nhẹ một tiếng, dường như đang nhắc nhở tiểu thư nhà mình đừng quên chuyện chính.

...

Từ khi Tần Dịch bước vào cửa, Chúc Tưởng Dung đã bắt đầu quan sát hắn.

Kiểu quan sát này không phải là cứ nhìn chằm chằm, mà là chú ý đến từng lời nói, hành động của đối phương.

Sau khi quan sát, Chúc Tưởng Dung có ấn tượng không tệ về Tần Dịch, ít nhất thì lời nói và hành động của hắn không hề có bất kỳ việt quỹ chi cử nào. Ngoại trừ lần đối mặt qua cánh cửa vừa rồi, sau khi vào cửa, Tần Dịch dường như cố ý giữ khoảng cách với nàng, ngay cả khi ánh mắt vô tình giao nhau, hắn cũng sẽ nhanh chóng dời đi, điều này khiến Chúc Tưởng Dung cảm thấy vô cùng thoải mái.

Chỉ là, khi nàng muốn dùng những ẩn hối đích đề vấn để mở lời, đối phương luôn có thể dễ dàng ứng phó, điều này lại khiến nàng tâm sinh nghi hoặc, luôn cảm thấy Tần Dịch không hề đơn giản.

Chúc Tưởng Dung không rõ có phải mình đã nhìn lầm hay không, nhưng sau khi nhận được lời nhắc nhở của Tử Uyển, nàng quyết định chủ động xuất kích.

“Ngươi…”

“Ta…”

Hai người đồng thời mở miệng, sững người tại chỗ.

Chúc Tưởng Dung che miệng khẽ cười, làm một động tác mời: “Tần công tử từ xa đến là khách, ngươi nói trước đi!”

Tần Dịch lắc đầu, nói: “Nữ sĩ ưu tiên, vẫn là Tưởng Dung cô nương nói đi!”

“Không biết công tử có định tham gia Thất Tịch thi hội năm ngày sau không?”

Chúc Tưởng Dung không hề e dè, hỏi thẳng.

Tham gia Thất Tịch thi hội ư?

Câu hỏi này quả thực đã làm khó Tần Dịch, vấn đề là hắn không hiểu nổi việc mình có tham gia hay không thì liên quan gì đến Chúc Tưởng Dung?

Hay nói cách khác, nàng có mục đích gì?

Thế là hắn thăm dò đáp lại: “Vậy Tưởng Dung cô nương nghĩ ta có nên tham gia không?”

Chúc Tưởng Dung đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, vài tia nắng lọt qua song cửa, rọi lên chiếc váy trắng của nàng. Trên làn da trắng như tuyết, mịn màng thoáng ửng hồng, môi mỏng khẽ cắn, dáng vẻ dục ngôn hựu chỉ, trông như một tiểu nương tử dịu dàng không có chủ kiến.

Khi nàng quay đầu lại, đôi mắt ngấn nước long lanh như sắp tràn ra, một bộ dạng ngã kiến do liên, trông mong nhìn Tần Dịch, thỏ thẻ nói: “Nếu Tưởng Dung không cho công tử tham gia thì sao?”

“...”

Trong tình cảnh này, Chúc Tưởng Dung vốn đã xinh đẹp động lòng người, đột nhiên lại có thêm một luồng nhiếp nhân tâm phách đích mị kình. Nàng nghĩ, chỉ cần là một nam nhân bình thường đều không thể chống lại lời thỉnh cầu có ý tát kiều này của nàng.

Nhưng trớ trêu thay, nàng lại gặp phải Tần Dịch!

Một nam nhân không hề bình thường!

Ngay sau đó, Tần Dịch không chút do dự lắc đầu nói: “Tưởng Dung cô nương không hiểu ý nghĩa của Thất Tịch thi hội đối với người đọc sách đâu.”

“...”

Đừng nói là Chúc Tưởng Dung, người trong cuộc, ngay cả Tử Uyển đang bưng ấm trà bên cạnh cũng sững sờ: Đây… vẫn là nam nhân sao? Vì sao hắn lại có định lực mạnh mẽ đến vậy?

Đây chính là lý do vì sao Tần Dịch nhất định phải rời khỏi Hoài Dương huyện, nếu còn ở Hoài Dương huyện, nhất định sẽ có người nói những lời đỉ hủy hắn như “vì hắn khởi bất lai”, “hắn không được”... mà đó lại là sự thật.

Nhưng nay đang ở kinh đô, không ai biết bí mật của hắn, tất cả mọi người sẽ coi đây là phẩm hạnh trong sạch của hắn!

“Tưởng Dung cô nương hẳn phải rõ, người đọc sách chúng ta từ nhỏ đã đèn sách khổ học, nói lớn thì là vì trị quốc an bang, bình định thiên hạ, nói nhỏ thì cũng phải kim bảng đề danh, danh mãn thiên hạ.”

Tần Dịch vừa nói vừa để ý đến sắc mặt của Chúc Tưởng Dung.

“Huống hồ Thất Tịch thi hội là thi hội lớn thứ ba chỉ sau Trung Thu và Thượng Nguyên thi hội, nếu đoạt được giải nhất, chưa nói tới chuyện có được tiến cung diện thánh hay không, việc dương danh lập vạn chắc chắn không thành vấn đề! Mà tại hạ lại vừa khéo đến kinh đô trước ngày Thất Tịch, Tưởng Dung cô nương nghĩ ta có nên tham gia không?”

“Vậy Tần công tử đây là muốn từ chối Tưởng Dung sao?”

Chúc Tưởng Dung mím môi, dường như đang đưa ra lời thỉnh cầu cuối cùng.

————

[Dịch] Nữ Hiệp Xin Dừng Tay

Thông tin truyện