Mấy ngày tiếp theo.
Trong lúc Phó Trường Sinh và thánh nữ đang bận rộn tìm kiếm lối ra, phía bắc bỗng truyền đến một tiếng nổ kinh thiên động địa!
Khoảnh khắc ấy, một luồng sát phạt chi khí nồng đậm đến mức gần như ngưng tụ thành thực chất vọt thẳng lên trời như núi lửa phun trào. Luồng khí này cuốn theo tiếng binh khí va chạm loảng xoảng cùng tiếng bước chân rầm rập chỉnh tề của ngàn vạn nhân dũng, chấn động đến mức mặt đất của cả khu lăng mộ đều khẽ run rẩy.
Phó Trường Sinh ngẩng đầu nhìn về hướng bắc.
Chỉ thấy cách đó vài dặm, một mảng mặt đất xám xịt bị hất tung lên một cách thô bạo từ bên dưới. Hai bóng người chật vật lao ra khỏi nền đất nứt nẻ, bám sát ngay phía sau là vô số nhân dũng đất nung tuôn trào dày đặc như thủy triều!