Nho sinh gật đầu:
“Theo ký ức huyết mạch của ta, bên trong Vu Thần điện có một món bảo vật có thể khiến sức mạnh huyết mạch phản bản quy nguyên, phá trừ mọi loại chú hại lấy huyết mạch làm vật dẫn. Chỉ cần lấy được bảo vật đó, chúng ta có thể rời khỏi chiếc lồng đã giam cầm mình suốt mấy vạn năm nay.”
Vu Thần điện nằm dưới bầu trời xám trắng tựa như một con cự thú đang say ngủ.
Toàn bộ đại điện được xây bằng những khối đá lớn màu vàng sẫm, mái hiên vút cao như đôi cánh đang muốn tung bay, trên xà cửa khắc một bức phù điêu đồ sộ.
Đó là bóng hình của một vị đại năng khoác tế phục Vu tộc đang ngồi xếp bằng trên biển mây, quanh thân được bao bọc bởi nhật nguyệt tinh tú cùng hàng vạn trùng ảnh. Diện mạo người nọ tuy mơ hồ nhưng lại mang theo một loại uy nghiêm không thể mạo phạm. Toàn bộ đại điện được bao phủ bởi một lớp quang tráo màu vàng sẫm nửa trong suốt, trên quang tráo phù văn xoay chuyển không ngừng, tựa như một tấm lưới khổng lồ được dệt nên từ vô số linh văn tỉ mỉ, bảo vệ toàn bộ Vu Thần điện ở bên trong.Dao Trì thánh nữ đứng dưới bậc thềm trước Vu Thần điện, ngẩng đầu nhìn bức phù điêu trên xà cửa, giọng nói pha lẫn nét kích động khó lòng che giấu: