Thanh Long đáp xuống trước cửa động.
Phó Trường Sinh nhảy xuống, rảo bước đi vào trong.
Hang động không sâu, chỉ chừng mười trượng. Nơi tận cùng, một lão giả gầy gò đang co rúm dưới vách đá. Sắc mặt lão trắng bệch như tờ giấy, khí tức mỏng manh đến mức gần như không thể cảm nhận được, khóe miệng còn vương vệt máu khô.
Vạn năm huyền quy, Thiên Huyền tôn giả.
Phó Trường Sinh áp lòng bàn tay lên ngực Thiên Huyền tôn giả, thôi động sinh mệnh pháp tắc cảnh giới Đại Thành. Sinh cơ màu xanh biếc tuôn ra từ lòng bàn tay, tựa như dòng suối ấm áp chảy vào cơ thể lão. Dưới sự tẩm bổ của sinh cơ, những vết nứt trên mai rùa bắt đầu khép lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, luồng khí tức hỗn loạn cũng dần dần bình ổn.