Tại di chỉ Thiên Kiếm tông, một tòa động phủ nằm chơ vơ trên vách đá dựng đứng, lặng lẽ sừng sững dưới bầu trời xám xịt.
Trên xà ngang trước cửa động phủ khắc ba chữ triện cổ to lớn — "Đan Kiếm lư". Nét chữ trung chính ôn hòa, nhưng ở nét thu bút lại mang theo chút sắc bén đặc trưng của kiếm tu, tựa như người viết đã hòa quyện kiếm ý vào trong đan đạo.
Một bóng người lặng lẽ bước ra từ trong hư không, đáp xuống khoảng sân đá trước vách núi.
Đó là một lão giả thân hình gầy gò, gương mặt cổ phác, mặc trường bào xám đã giặt đến bạc màu. Bên hông lão chẳng đeo lấy một chiếc nhẫn trữ vật nào, cả người thoạt nhìn chẳng khác gì một lão nông phàm tục bình thường, quanh thân không hề có chút dao động linh lực nào.
Lão giả đứng trước thạch môn "Đan Kiếm lư", ánh mắt lướt qua ba chữ kia, khẽ nheo mắt lại như đang nhận diện thứ gì đó. Một lát sau, lão chậm rãi nâng bàn tay khô gầy lên, nhẹ nhàng phất tay áo.