Nghe Vong Xuyên nói, sắc mặt Triệu Tĩnh Trung không thay đổi quá nhiều.
Những ngày qua, các trưởng lão trong tông môn luân phiên oanh tạc lão, những lời này chẳng biết đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần rồi.
Lời Vong Xuyên nói quá đỗi uyển chuyển, nghe không hề chói tai, ngược lại còn mang đến cảm giác vô cùng thoải mái.
"Tông chủ."
"Ngài đứng trên cao nhìn xa trông rộng, mấy chuyện rành rành ra đó, tất nhiên ngài đều thu vào tầm mắt, tỏ tường trong lòng."