"Vừa phát hiện ra tòa hoàng sắc võ đạo bi này, ta liền lập tức lưu danh. Trình Mặc thấy cột sáng cũng vội vã chạy tới. Hai người bọn ta nhẩm tính, đến giờ chắc đã trôi qua một canh giờ lẻ một khắc."
"Ta thấy cột sáng màu vàng cũng lập tức chạy tới. Nếu vẫn còn hơn một canh giờ nữa, vậy thì cứ ở đây trấn thủ đi."
"Đa tạ Lâm huynh."
Khương Nhàn lộ vẻ đầy cảm kích. Lâm Nghiễn mỉm cười lắc đầu, không nói thêm gì. Hắn cũng chẳng phải thủ hộ không công, đi chuyến này coi như cũng được chia chút điểm tích lũy.
Có một câu Vương Sùng nói chẳng sai chút nào, ở khu vực ngoại vi này, vận khí của hắn đúng là chẳng ra làm sao. Cả ngày trời lặn lội tìm bạch sắc võ đạo bi, số điểm tích lũy thu được khéo còn chẳng bằng giúp Khương Nhàn trấn thủ tòa hoàng sắc võ đạo bi này.