Có điều, ông vừa mới bước ra mấy bước, Lâm Nghiễn đã từ đầu ngõ xuất hiện ngay trước mặt ông.
"Tiểu... Tiểu Nghiễn, sao ngươi lại tới đây?"
"Đại thọ năm mươi tuổi của Tứ cô phụ, sao điệt nhi có thể không tới chứ."
Lâm Nghiễn mỉm cười nhẹ, từ trong tay áo lấy ra một hộp gấm, hai tay dâng lên: "Chút lòng thành của điệt nhi."
"Không cần đâu, thúc thúc của ngươi đã tặng quà rồi."