Thẩm Thương Võ nhìn Lâm Nghiễn: "Lý do từ chối mà họ đưa ra chính là: Sơn Hà tranh bá không vì tranh hơn thua nhất thời, không vì bịt miệng thế gian gièm pha, mà là để tiếp sức cho lớp võ giả trẻ tuổi của Sơn Hà tứ đạo, mưu cầu đại kế võ đạo ngàn năm. Nếu chỉ vì giữ thể diện mà phải cầu viện bên ngoài, vậy cuộc tranh bá này chẳng thà không tổ chức nữa cho xong!"
Nghe được lý do này, nét mặt Lâm Nghiễn cũng lộ vẻ động dung. Phải công nhận rằng, mấy vị tiền bối khởi xướng Sơn Hà tranh bá năm xưa quả thực có tầm nhìn xa trông rộng.
Nếu cho phép võ giả của các hành đạo khác tham gia, Sơn Hà tranh bá rốt cuộc sẽ chỉ biến thành công cụ để đệ tử thiên tài của những hành đạo mạnh hơn vơ vét tài nguyên võ đạo mà thôi.
Đám võ giả này dù có bái nhập tông phái thuộc Sơn Hà tứ đạo, thì đợi đến khi Sơn Hà tranh bá kết thúc, khả năng cao cũng sẽ dứt áo ra đi.
"Vi sư quả thực rất khâm phục mấy vị tiền bối đó, họ đã đứng vững trước áp lực. Nhờ vậy mà giờ đây, thực lực của các võ giả trẻ tuổi tham gia Trung Nguyên tranh bá đã được nâng từ chân cương cửu trọng ban đầu lên tới chân cương thập nhất trọng."