“Đang nghĩ gì thế?”
Thấy đệ tử đột nhiên trầm mặc, Thẩm Thương Võ liền cất tiếng hỏi.
Nghe sư phụ hỏi, Lâm Nghiễn mới bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, vội giải thích: “Đệ tử thực sự kinh ngạc trước những lời người vừa nói. Không ngờ sau khi đạt tới pháp tướng cảnh vẫn phải tranh đoạt gắt gao như vậy. Thú thật, chuyện này hoàn toàn khác xa với suy nghĩ của đệ tử khi mới dấn thân vào con đường võ đạo.”
“Ồ? Vậy lúc mới bước vào võ đạo, ngươi nghĩ thế nào?”
Lâm Nghiễn hơi ngượng ngùng đáp: “Ngày trước, lúc chưa bước vào giai đoạn mài da, đệ tử chỉ nghĩ cố cắn răng chịu đựng, đợi đến khi mài da bốn lần là có thể khổ tận cam lai. Nhưng khi thực sự đạt đến đó, đệ tử mới phát hiện phía trên còn có hoán huyết cảnh, mức độ cạnh tranh lại càng thêm khốc liệt. Sau hoán huyết lại đến chân cương, vốn tưởng đạt tới chân cương cảnh là đã vươn đến đỉnh cao võ đạo, có thể dừng chân nghỉ ngơi rồi. Nào ngờ bây giờ nghe sư phụ nói, đệ tử mới biết dù có lên tới pháp tướng cảnh thì sự tranh đoạt cũng chẳng kém phần gay gắt.”