Phía sau nàng là cánh cửa sổ gỗ khép hờ, ánh thiên quang nghiêng nghiêng chiếu lên vai phải và mặt đàn, rải xuống kẽ hở giữa những sợi dây đàn một lớp hào quang nhàn nhạt.
Tại lương đình bên ngoài noãn các, Lâm Nghiễn đang ngồi khoanh chân, cương vực quanh thân tỏa ra. Một luồng chân nguyên vô hình không ngừng tuôn trào ra bốn phía, nhưng lại bị khóa chặt bên trong phạm vi của lương đình.
Ngồi trong viện nghe đàn chẳng phải vì Lâm Nghiễn quá đỗi thảnh thơi.
Mà là do trong lần tu luyện trước, hắn chợt nảy ra một tia linh cảm: lấy cương vực làm dây đàn, dùng kiếm ý để gảy.
Chỉ là trước đây hắn không am hiểu âm luật nên chưa từng nghiên cứu sâu.