Đặng Việt Tung không thèm liếc nhìn Sử Tinh lấy một cái, xoay người nhìn vào bên trong võ quán. Sở dĩ lão ra tay với Chu Vân, ngoài việc nhìn ra tên này không hề có lòng hối cải, thì còn để cho vị ở bên trong kia một lời công đạo.
Chuyện này... Huyền Thiên tông đuối lý.
Người đi trà nguội, vốn chẳng phải chuyện hiếm gặp.
Địa bàn một tông phái chiếm giữ chỉ có bấy nhiêu, tài nguyên luôn có hạn.
Sau khi đệ tử tông môn ngã xuống, những tài nguyên vốn thuộc về người đó, gia tộc đứng sau nếu thông minh sẽ tự động từ bỏ. Cho dù không từ bỏ, bọn họ cũng sẽ nhận ra đi đến đâu cũng vấp phải trắc trở, cuối cùng vẫn đánh mất, đành phải ngậm ngùi nhận lấy phần tài nguyên tương xứng với thực lực gia tộc mình.