"..."
Xư Bạch Thu nhìn Trần Lạc đang nhíu mày trầm tư, rồi lại nhìn sang Lâm Không.
Lâm Không tuy đang cố gắng thu liễm khí tức để không ai chú ý, nhưng hai tròng mắt cứ đảo lia lịa, thi thoảng lại lóe lên tinh quang.
Chỉ cần không phải kẻ ngốc thì ai cũng có thể nhìn ra ý nghĩ dơ bẩn trong đầu hắn.
"Sao lại như vậy..."