"Soái sư thúc, sau này chúng ta cùng nhau đi chơi nhé."
Diệp Hương Lăng ôm lấy cánh tay hắn nũng nịu, giọng nói mềm mại, mang theo âm điệu vấn vương xao xuyến lòng người, hệt như một tiểu yêu tinh vô cùng quấn người.
"Được."
Trần Lạc sảng khoái nhận lời, được cùng nàng đi du ngoạn hắn cũng rất vui vẻ, tâm thần thư thái.
Diệp Hương Lăng là một cô nương rất tốt, vừa biết làm nũng, lại dịu dàng chu đáo.