"Cút!"
Chẳng đợi Thần Hy kịp nói nhảm, Vưu Tịnh đã đuổi thẳng người ra ngoài.
"Sư tôn, đuổi giáo chủ ra ngoài như vậy e là không hay lắm nhỉ?" Diệp Hương Lăng đang ngồi xếp bằng trên ngọc bồ đoàn khẽ mở một mắt, ánh nhìn lộ vẻ tinh ranh.
"Nhớ kỹ, nàng ta chính là một kẻ đại lừa đảo, lời nói ra tuyệt đối không thể tin. Còn về những chuyện khác... nha đầu giảo hoạt nhà ngươi đừng hòng nghe ngóng."
Mấy lời quỷ quái của Thần Hy cùng lắm chỉ lừa được mấy kẻ chưa thành tiên, xoay bọn họ đến mức u mê lạc lối, chứ muốn lừa lão tổ sao? Thần Hy vẫn còn non và xanh lắm.