"Chậc, sư tỷ, tỷ nhìn hai con chó phế vật này xem, có phải đang ghen tị vì được sư tỷ đích thân tiễn ta ra ngoài không?"
Trần Lạc chỉ tay về phía hai người, thần thái khinh miệt, giống hệt mấy tên phản diện mất não chuyên đi trào phúng nhân vật chính.
Cơ Mộng Điệp hờn dỗi lườm hắn một cái, trên khuôn mặt kiều diễm trắng nõn như ngọc ửng lên ráng hồng nhạt.
Hắn không hiểu cái đạo lý nhìn thấu nhưng không nói toạc ra sao?
Người ngoài nghe được câu này, khéo lại tưởng giữa hai người bọn họ có mối quan hệ mờ ám gì đó không chừng.