Cơ Thiên Vũ nghe vậy, trầm mặc chốc lát rồi khẽ gật đầu, tỏ ý bản thân nhất định sẽ nghiêm khắc quản giáo Cơ Huyền.
Trên đường rời khỏi Bổ Thiên giáo, sắc mặt Cơ Huyền tái nhợt, trong mắt lộ rõ vẻ oán hận: "Phụ thân, hài nhi không cam lòng."
"Hài nhi, lời Mộng Điệp nói ngươi quả nhiên không lọt tai được chữ nào sao? Tu tiên đúng là cùng người đấu pháp, cùng trời đoạt vận, tựa như chèo thuyền ngược dòng, không tiến ắt lùi.
Nhưng ngươi có biết, từ cổ chí kim, những kẻ tin vào câu nói ấy đều chỉ như hoa quỳnh sớm nở tối tàn?
Ngươi có thể cùng người đấu pháp, có thể cùng trời tranh vận, nhưng không thể hễ thấy thứ tốt là lại muốn cướp đoạt. Đồ không thuộc về mình mà cứ cưỡng cầu, thành công được một lần, hai lần, ba lần, lẽ nào có thể thành công mãi sao?