Kiếp trước hắn vốn là đại năng tạo vật cảnh, tu vi còn cao hơn phần lớn những người ngồi ở đây. Huống hồ hắn luôn cho rằng con người sinh ra đều bình đẳng, chẳng ai cao quý hơn ai, ngứa mắt nhất chính là mấy kẻ ỷ vào tu vi cao mà giương oai...
"Bốp!"
Sắc mặt Trần Lạc dần trở nên âm trầm. Thấy tên cẩu tạp chủng này dám đến phá hỏng chuyện tốt của mình, đã vậy còn ngang nhiên ngồi xuống ngay cạnh, thậm chí chẳng thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái.
Tính khí nóng nảy của Trần Lạc bộc phát ngay tức khắc. Hắn vung tay lên, dồn toàn lực tát thẳng một bạt tai qua đó.
Tần Dịch vốn đang giữ vẻ thản nhiên vô cùng, hoàn toàn không ngờ Trần Lạc lại đột ngột đánh lén. Đầu hắn lập tức bị tát cho vẹo sang một bên, cả người quay mòng mòng trên không trung rồi đập mạnh vào một cây cột.