"Sư huynh..."
Hứa An Nặc cưỡi tường vân lướt tới, tiên tư thần nhan, quanh người vương vấn đạo vận thánh khiết thoát tục, tựa như thiên nữ giáng trần.
Khoảnh khắc nhìn thấy Trần Lạc, vẻ lo âu nơi đáy mắt nàng lập tức tan biến không còn tăm tích.
Hứa An Nặc vui vẻ bước đến trước mặt Trần Lạc, nhìn đi nhìn lại, cả người ngẩn ra vì kinh ngạc.
Vị sư huynh thô kệch ngày nào nay lại lột xác trở nên tuấn mỹ phi thường, đặc biệt là vết vân dọc giữa mi tâm toát lên vẻ thần bí tôn quý, kết hợp cùng mái tóc dài trắng bạc, khiến Trần Lạc trông tựa như thiên thần.